Thâm cung bóng đá Việt

Always Smile

Cán bộ làng game
4/4/08
2,299
23
29
Duck Production
www.musvn.com
MUSVN Đồng
7
Points
3
Ngày định mệnh

Quế Ngọc Hải có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên trận đấu giữa Sông Lam Nghệ An và SHB Đà Nẵng trong khuôn khổ V.League 2015 diễn ra ngày 13/9. Đó là thời điểm bắt đầu những ngày ăn không ngon, ngủ không yên của trung vệ đội trưởng ĐT Việt Nam. Tất cả đến từ pha vào bóng của Ngọc Hải với tiền vệ Trần Anh Khoa bên phía Đà Nẵng.

Ngọc Hải, Anh Khoa và cú xoạc bóng thay đổi cả V.League - Ảnh 1

Hình ảnh quay chậm khoảnh khắc đó thật kinh hoàng, với cẳng chân Anh Khoa gần như lệch đi vì va chạm mạnh. Bản thân cầu thủ người Đà Nẵng hôm đó cũng không nghĩ mình gặp chấn thương nặng. Kết quả chụp sau đó cho thấy Anh hoa bị vỡ sụn chêm đầu gối trái và đứt, rách hết các dây chằng. Nếu không phẫu thuật sớm, anh có thể phải sớm giải nghệ.

Một án phạt nhanh chóng được đưa ra cho Quế Ngọc Hải chỉ 3 ngày sau khi trận đấu kết thúc. Anh bị phạt 15 triệu đồng, treo giò 6 tháng, và còn phải thanh toán toàn bộ chi phí chữa trị chấn thương cho Anh Khoa. Phía Đà Nẵng nhanh chóng ước tính chi phí mổ, tiền đi lại, thuốc men... và đưa ra con số 834 triệu đồng, không thừa không thiếu dù chỉ một xu.

"Đó là điều buồn nhất trong sự nghiệp của tôi. Sau 1 ngày, tôi thấy tên mình xuất hiện trên tất cả các tờ báo. Bạn bè, người thân phải khuyên tôi tắt điện thoại, đừng vào Facebook", Quế Ngọc Hải chia sẻ. Trở lại đời thực, Ngọc Hải đối diện với bài toán kinh tế từ án phạt kia. Anh phải tìm được đủ 834 triệu đồng bồi thường cho Anh Khoa.

Thay vì được đưa đến Singapore mổ lập tức sau khi có kết quả chiếu chụp, Anh Khoa phải ở nhà 2 tuần dưỡng thương. Đau đớn với cái đầu gối còn nguyên vết đinh giày, Anh Khoa và bố chỉ biết xức dầu lên cho đỡ đau. Mọi việc đi lại, sinh hoạt trong nhà của Anh Khoa đều phải nhờ người thân giúp đỡ. Lúc này mọi người mới biết gia cảnh của Ngọc Hải và Anh Khoa... nghèo như nhau.

Ngọc Hải, Anh Khoa và cú xoạc bóng thay đổi cả V.League - Ảnh 2

Ngọc Hải khi ấy đã là tuyển thủ quốc gia, nhưng vẫn chơi ở SLNA theo diện cầu thủ trẻ. Ngay cả khi được bầu Đức ngỏ thiện ý muốn đón về chơi cho HAGL, anh cũng không thể đi vì vướng hợp đồng đào tạo với đội bóng chủ quản (Quế Ngọc Hải khi đó mới 22 tuổi). Về phần Anh Khoa, 2015 là năm đầu tiên anh được đôn lên đội 1 đá chính nên mức lương chỉ loanh quanh 10-15 triệu đồng/tháng.

Trong thời gian Ngọc Hải cố gắng "xoay" đủ số tiền bồi thường chi phí chữa trị cho Anh Khoa, 2 CLB liên tục công kích nhau trên truyền thông. Đà Nẵng nói Ngọc Hải đá thô bạo, không biết giữ đôi chân cho đồng nghiệp, lại còn chậm trễ thanh toán. SLNA bảo Đà Nẵng cho họ quá ít thời gian để giải quyết. Người thiệt thòi nhất trong vụ việc này là 2 cầu thủ.

Màn đếm tiền ngay tại nhà nạn nhân

Người mổ cho Anh Khoa tại Singapore là bác sĩ Tan Jee Lim, một trong những chuyên gia giỏi nhất châu Á thời điểm hiện tại về phẫu thuật dây chằng cho cầu thủ. Ông nói ca chấn thương của Anh Khoa đặc biệt nghiêm trọng, nhất là khi cầu thủ này được đưa đi mổ quá muộn sau khi bị đau. Một số dây chằng của anh còn tổn thương nặng đến mức không thể phục hồi, thế nên bác sĩ Tan phải ghép dây chằng mới vào.

Ca phẫu thuật kết thúc, Anh Khoa trở lại Việt Nam nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Thông qua một phiên dịch viên của CLB Đà Nẵng, bác sĩ Tan liên tục gọi điện bảo Anh Khoa đến Singapore tập trị liệu hồi phục sau chấn thương. "Giá như hồi đó Việt Nam có nhiều trung tâm y tế như bây giờ thì mọi chuyện đã khác. Tôi có thể tập ở Việt Nam thay vì sang Singapore. Biết bác sĩ Tan rất tốt, nhưng tôi không sang được vì không còn tiền nữa", Anh Khoa tâm sự.

Ngọc Hải, Anh Khoa và cú xoạc bóng thay đổi cả V.League - Ảnh 3

Anh Khoa lên đường sang Singapore phẫu thuật vào ngày 30/9, sau khoảng 2 tuần nằm dưỡng thương ở nhà. Với một người gặp chấn thương nặng như anh, đây là chuyện tối kỵ bởi cầu thủ lẽ ra cần lên bàn mổ càng sớm càng tốt. Lý do cho sự chậm trễ này đến từ việc Quế Ngọc Hải không biết lấy đâu ra tiền đền bù cho ca phẫu thuật của Anh Khoa.

Cầu thủ SLNA không thể trả đúng hạn, nên Đà Nẵng mới chịu tạm ứng tiền cho Anh Khoa lên đường sang Singapore. Đến tận khi Anh Khoa đã trở về và nhận cuộc gọi từ bác sĩ Tan, Hải vẫn không biết xoay đâu ra tiền "trả nợ". Đà Nẵng khi ấy vẫn liên tục chỉ trích Ngọc Hải chậm trễ, SLNA vô trách nhiệm với cầu thủ của mình. Hải cố gắng tìm kiếm, có những lúc tưởng chừng như vô vọng.

Sự thực là Quế Ngọc Hải không có nhiều tiền đến vậy để trả cho Anh Khoa. Nhà tài trợ của SLNA tuyên bố họ sẽ hỗ trợ, nhưng chỉ đóng góp một phần vào con số 834 triệu kia chứ không chi trả hết. Phần còn lại Ngọc Hải vẫn phải tự lo lấy. Hội CĐV SLNA kêu gọi quyên góp giúp anh được 70 triệu đồng. Lúc này, một Mạnh Thường Quân đã bất ngờ xuất hiện với khoản hỗ trợ lên tới 400 triệu.

Ngọc Hải, Anh Khoa và cú xoạc bóng thay đổi cả V.League - Ảnh 4

Người đã cho Quế Ngọc Hải 400 triệu đồng là... bầu Đức. Tại sao Chủ tịch HAGL lại liên quan đến vụ việc này? Ngày đó, có thông tin cho biết bầu Đức rất quý mến tài năng của cầu thủ này nên muốn đưa anh về HAGL, và ông thể hiện thiện chí bằng khoản tiền kia. Nhưng thực tế sau này Ngọc Hải không hề tới HAGL, nên lý do bầu Đức giúp anh có lẽ chỉ vì ông vốn luôn hào phóng như vậy.

Đến tận ngày 17/12/2015, đúng 3 tháng sau khi nhận án kỷ luật từ VFF, Ngọc Hải mới có đủ tiền bồi thường. Nhưng thay vì chuyển khoản, các bên đến tận nhà Anh Khoa trao tiền mặt với sự chứng giám của một nhân viên ngân hàng. Những cọc tiền trên bàn, cùng tờ giấy biên nhận tiền của Anh Khoa như một cây đinh đóng vào tim của những người hâm mộ bóng đá Việt Nam.

Nếu pha vào bóng của Ngọc Hải diễn ra ở một giải đấu khác, liệu anh có phải chịu một mức án kỳ quặc như "bồi thường toàn bộ chi phí phẫu thuật và điều trị cho Anh Khoa"? Tại sao va chạm ở một giải đấu thể thao lại được xử và nhìn nhận như một tội Cố ý gây thương tích? Trách nhiệm của các CLB đến đâu khi cầu thủ của họ gặp chấn thương? Nếu Anh Khoa tự ngã, liệu Đà Nẵng có sẵn sàng chi hàng trăm triệu để phẫu thuật cho cầu thủ này?

Ngọc Hải, Anh Khoa và cú xoạc bóng thay đổi cả V.League - Ảnh 5

Những điểm bất hợp lý trong cách xử lý "án điểm" của Quế Ngọc Hải là nguyên nhân khiến V.League phải thay đổi. Kể từ giải đấu năm 2016, các cầu thủ ra sân đều được ban tổ chức mua bảo hiểm thân thể trọn gói. Nếu gặp chấn thương trong khi thi đấu, họ sẽ được hỗ trợ với mức tối đa lên đến cả trăm triệu đồng. Số tiền đó có thể chưa đủ để thực hiện những ca phẫu thuật ở nước ngoài như trường hợp của Anh Khoa, nhưng ít ra nó cũng giúp cầu thủ và CLB trang trải một phần kinh phí.

Trở lại thi đấu sau pha vào bóng thô bạo với Anh Khoa, Ngọc Hải trở thành một con người khác. Anh thi đấu bình tĩnh hơn, ít va chạm hơn. Tấm băng đội trưởng ở ĐT Việt Nam là sự ghi nhận rõ nhất cho tố chất thủ lĩnh và tinh thần trách nhiệm của Ngọc Hải ở thời điểm hiện tại. Nỗi ám ảnh với chấn thương gây ra cho Anh Khoa khiến anh không còn có những pha vào bóng máu lửa quá mức nữa.

Về phần Anh Khoa, cầu thủ của SHB Đà Nẵng mất 1 năm nghỉ thi đấu và tập hồi phục. Anh trở lại trước thềm V.League 2017 nhưng sớm nhận ra mình không thể vận động với cường độ cao như trước. Cứ sau mỗi pha bứt tốc, mỗi lẫn rướn người, đầu gối trái của Anh Khoa lại thấy đau.

Nhận ra con đường đến với bóng đá chuyên nghiệp của mình đã chính thức khép lại, anh chuyển hướng sang công tác đào tạo trẻ. Trở thành người thầy gõ đầu những cậu bé ham mê đá bóng tại Đà Nẵng, Anh Khoa luôn tâm niệm dạy học trò: Không bao giờ được vào bóng thô bạo, phải luôn biết giữ đôi chân cho đồng nghiệp khi thi đấu.

Anh Khoa, khởi đầu và kết thúc với SLNA

Nếu không đen đủi, Trần Anh Khoa có thể là một ngôi sao sáng của bóng đá Việt Nam. Cầu thủ nhỏ con người Đà Nẵng bộc lộ tài năng chơi bóng từ rất sớm. Vóc dáng nhỏ bé so với bạn bè cùng trang lứa, nhưng Anh Khoa lại rất nhanh nhẹn và khéo léo. Vì vậy, anh luôn có tên trong các đội thiếu niên nhi đồng của địa phương và được xem là quân bài tẩy của các HLV.

Ngọc Hải, Anh Khoa và cú xoạc bóng thay đổi cả V.League - Ảnh 6

Năm 2005, tài năng của Anh Khoa lần đầu được công chúng biết đến rộng rãi tại giải U15 Quốc gia tổ chức trên sân nhà Đà Nẵng. Tại giải đấu này, Anh Khoa chỉ đóng vai dự bị, nhưng cơ hội bất ngờ đến với anh khi cầu thủ cánh phải của đội chủ nhà bị ốm ngay trước thềm trận bán kết với Nghệ An. Lúc đó, Anh Khoa mặc nhiên được chọn và anh không bỏ lỡ thời cơ để tỏa sáng.

Trước đội trẻ nổi tiếng mạnh của Nghệ An, Anh Khoa phô diễn hết những gì anh có, lập cú đúp đẹp mắt đưa Đà Nẵng vào chung kết. Màn trình diễn của Anh Khoa giúp anh giữ lại suất đá chính trong trận cuối cùng với Đồng Tháp. Lần này, Anh Khoa tiếp tục chơi nổi bật.

Cho dù không ghi bàn hay kiến tạo, nhưng các pha đi bóng lắt léo, tốc độ của anh góp phần không nhỏ giúp Đà Nẵng đánh bại Đồng Tháp 1-0 và đăng quang ngôi vô địch. Anh Khoa chơi hay đến mức ban tổ chức quyết định bầu chọn anh là Cầu thủ xuất sắc nhất giải, cho dù anh chỉ đá đúng 2 trận.

Tại V.League 2015, Anh Khoa có 15 lần ra sân, ghi được 1 bàn thắng và đang dần chiếm được suất đá chính ở giai đoạn cuối mùa. Mọi chuyện đã trở nên rất hứa hẹn với Anh Khoa, cho đến ngày định mệnh 13/9/2015 với pha xoạc bóng từ Quế Ngọc Hải.

Ảnh: Thanh Tùng / Nguyễn Đăng
 

Always Smile

Cán bộ làng game
4/4/08
2,299
23
29
Duck Production
www.musvn.com
MUSVN Đồng
7
Points
3
'Chúng tôi nghỉ thì các anh đá bóng với ai?' Câu hỏi của bầu Kiên dành cho những quan chức bóng đá Việt Nam tại Hội nghị tổng kết V.League 2011 đã mở đầu cho cuộc ly khai cùng một giải đấu mới mang hơi hướng Super League. Mọi vấn đề của bóng đá Việt Nam đều được bầu Kiên phơi bày hôm đó, nhưng đúng 10 năm sau, các ông bầu lại 'nổi dậy' một lần nữa.
26 phút gây sốc

Khi đứng lên phát biểu tại cuộc họp diễn ra vào ngày 8/9/2011, ông Nguyễn Đức Kiên (bầu Kiên) thừa nhận vài năm qua ít đi dự họp Liên đoàn. Mọi người nghĩ bầu Kiên sẽ chỉ nói 5-10 phút; nhưng sự thực là hôm ấy ông đã diễn thuyết trong 25 phút với vô vàn câu nói có thể trích dẫn được.

1 thập niên từ cuộc 'nổi dậy' của bầu Kiên, bóng đá Việt Nam đi về đâu? - Ảnh 1

"Quy chế bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam 10 năm nay gần như không sửa đổi để phù hợp với thay đổi từ FIFA và môi trường bóng đá Việt Nam"; "Dự thảo bóng đá chuyên nghiệp không thể đưa 5-10 phút cho mọi người đọc rồi biểu quyết thông qua. Tôi nghĩ đây là tinh thần làm việc không nghiêm túc"; "Phí bản quyền truyền hình chia 50% cho VFF và 50% cho các CLB. Nhưng VFF lại ký hợp đồng độc quyền 20 năm mà không thông qua các CLB"; "Nhiệm kỳ các anh chỉ kéo dài 3, 4 năm mà các anh ký tới 20 năm"...

Nhưng những chỉ trích của bầu Kiên về cách làm việc, cũng như vấn đề bản quyền phát sóng V.League cũng chỉ là phát pháo hiệu mở đầu của bầu Kiên cho một tin động trời hơn: Hòa Phát Hà Nội tuyên bố giải tán đội bóng sau khi mùa giải 2011 kết thúc. Hà Nội ACB và 6 CLB khác đòi bỏ V.League, lập ra một giải đấu mới mang tên Super Liga. Lý do các CLB đồng loạt nổi dậy xuất phát từ sự bức xúc của những doanh nghiệp tài trợ, đầu tư vào bóng đá.

Bầu Kiên không bức xúc về chuyện năm nay Gạch Đồng Tâm xuống hạng, hay Hà Nội ACB của ông xuống hạng. Nếu xuống hạng vì đầu tư chưa tốt, xuống hạng cũng là bình thường. Nhưng ông bất bình khi thấy Hải Phòng trụ lại nhờ được trọng tài bênh một cách thô thiển như ở trận gặp Hòa Phát, Bình Dương, rồi Hà Nội ACB. Những ai có chuyên môn đều có thể nhận ra điểm bất thường, nhưng VFF chỉ đáp lại "không có bằng chứng bắt tận tay nên không thể xử lý.

Ở thời buổi bình minh của V.League, những doanh nhân đầu tư vào bóng đá như bầu Đức, bầu Kiên không thiếu tiền bạc lẫn đam mê. So với họ, bầu Long (Chủ tịch Trần Đình Long của Tập đoàn Hòa Phát), thậm chí còn đam mê hơn. Theo lời bầu Kiên, Tập đoàn Hòa Phát thời điểm 2010-2011 lãi 2.000 tỷ đồng mỗi năm, và việc họ chi 50-70 tỷ cho bóng đá chỉ là khoản chi phí nhỏ. Nhưng chính vì đam mê với bóng đá mà bầu Long ăn không ngon, ngủ không yên.

1 thập niên từ cuộc 'nổi dậy' của bầu Kiên, bóng đá Việt Nam đi về đâu? - Ảnh 2

Trận gặp Hải Phòng ở lượt về V.League 2011 là lúc nỗi bức xúc với bóng đá Việt Nam của bầu Long lên tới đỉnh điểm. Hòa Phát Hà Nội liên tục bị trọng tài chính đưa ra những quyết định bất lợi, bao gồm cả chiếc thẻ đỏ ở giữa hiệp 2. Ngồi trên khán đài sân Lạch Tray, bầu Long chết lặng. Ông "suýt đột quỵ" (theo lời bầu Kiên) khi BTC giải nói Hòa Phát thua vì chuyên môn kém hơn đối thủ.

Bầu Kiên gay gắt nói: "Gia đình, bạn bè anh Long không cho phép làm đá bóng nữa. Bản thân tôi cũng chịu áp lực rất lớn từ mọi người, liệu có nên tiếp tục làm bóng đá trong môi trường như bây giờ hay không. Chúng tôi nghỉ thì các anh đá bóng với ai? Nếu các anh bảo không cần, ngày mai chúng tôi sẽ nghỉ luôn. Tôi nói thẳng, trọng tài giờ tiêu cực nhiều hơn, tinh vi hơn, thủ đoạn hơn. Trước trận gặp Long An, có những người đến tiếp xúc với Hòa Phát, nếu cho trọng tài 500 triệu, bảo đảm trận này Hòa Phát sẽ thắng".

Đến đây, những nhà lãnh đạo cao nhất của bóng đá Việt đã run sợ lắm rồi. Phó chủ tịch VFF Nguyễn Lân Trung mặt cúi gằm, tay lăm lăm chiếc khăn mùi xoa để lau mồ hôi liên tục. Còn chủ tịch Nguyễn Trọng Hỷ, người chỉ đạo vụ ký hợp đồng bản quyền 20 năm, ngồi im như pho tượng trong buổi họp mà đáng ra ông mới là nhân vật chính.

Liệu màn công kích VFF có phải một phút quá giận mất khôn của bầu Kiên? Chúng ta không thể nắm rõ sự thật, chỉ biết chính bầu Kiên đã chủ động cho phép các nhà báo vào tham dự buổi họp tổng kết V.League năm đó. Bản ghi âm 25 phút diễn thuyết của bầu Kiên, cũng như thước phim ghi lại cảnh ông đứng hùng biện ngày hôm đó giờ có thể tìm thấy ngay trên các trang mạng xã hội.

Đổi mới và cái kết không trọn vẹn

Cũng trong bài phát biểu hôm đó, bầu Kiên tuyên bố ông và 5 ông bầu khác muốn thành lập giải đấu mới mang tên Super Liga. Quả thực, giải VĐQG 2012 ban đầu từng mang tên Super League. Nhưng thay đổi lớn nhất của bóng đá Việt Nam sau cuộc "nổi dậy" của bầu Kiên ngày hôm đó không phải một giải đấu mới, mà là việc khai sinh VPF.

Công ty Cổ phần bóng đá Việt Nam (VPF) được thành lập là sự kiện mà cho đến nay vẫn còn tạo sức ảnh hưởng mạnh mẽ tới thể chế của bóng đá Việt. VPF giành lấy trách nhiệm và quyền hạn tổ chức giải vô địch quốc gia và giải hạng nhất, đặt tên đúng như tuyên bố ban đầu là Super Liga. VFF gần như không có tác động nào tới giải ngoài việc giữ 36% cổ phần của VPF.

1 thập niên từ cuộc 'nổi dậy' của bầu Kiên, bóng đá Việt Nam đi về đâu? - Ảnh 3


VPF được thành lập, Super League được khai sinh cũng là lúc nó phải hoàn thành sứ mệnh của mình lààm trong sạch bóng đá Việt Nam. Quyết định đầu tiên của VPF: Thuê trọng tài ngoại. Quyết định thứ hai: Tuyên bố vô hiệu hợp đồng bản quyền truyền hình. Sau nhiều tháng đấu tranh, họ đã làm được khi AVG chịu nhượng bộ.

Những nhà sáng lập VPF và Super League cơ bản đã đạt được mục đích của mình. Họ can thiệp vào công tác trọng tài, giảm sự ảnh hưởng của VFF và đòi lại quyền lợi cho các CLB. Các ông bầu còn muốn đi xa hơn với ý định thành lập một Hội đồng đạo đức để đánh giá công tác trọng tài, nơi họ có quyền treo còi những ông vua áo đen có biểu hiện tiêu cực mà không cần thông qua điều tra.

Tại sao những người như bầu Kiên lại ám ảnh với công tác trọng tài ở V.League đến mức họ sẵn sàng "tiền trảm hậu tấu"? Không có lý do nào ngoài việc các ông bầu muốn trực tiếp nắm đằng chuôi công tác trọng tài. Chia sẻ về nỗi bức xúc với ông vua sân cỏ, bầu Đức nói: "Chúng tôi đều là chủ doanh nghiệp lớn, cơ ngơi có đến hàng ngàn tỷ, mỗi năm bỏ ra dăm bảy chục tỷ nuôi đội bóng, nhưng đứng trước trọng tài cứ phải khúm núm".

Chỉ tiếc rằng, những tham vọng ấy không tồn tại được lâu. Cái tên Super League chỉ tồn tại được 5 vòng đấu, rồi trở về là V.League dù đã có chút cách điệu. Hội đồng trọng tài trở lại nắm quyền phân công công tác tại các giải đấu, VFF dần có tác động tới việc tổ chức giải. Tới cuối năm, sự kiện bầu Kiên vướng vòng lao lý gần như đã đánh đấu chấm hết cho Super League và lý tưởng của nó.

Những gì mà bầu Kiên làm được không phải là công cốc. Các CLB đã có tiếng nói hơn trong các buổi họp của VPF, các ông bầu dần nắm những vị trí quan trọng của VFF. Sự phản biện đã có trong những quyết định liên quan tới bóng đá Việt, dù vẫn còn tồn tại lợi ích nhóm và những điều bất công. Nhưng điều đáng tiếc hơn cả là nhiều vấn đề bầu Kiên nêu ra từ 10 năm trước đến nay vẫn chưa trở thành hiện thực.

Thứ nhất, các CLB vẫn phải nộp phí tham dự giải hàng năm. Thứ hai là vấn đề một ông chủ nhiều đội bóng. Bầu Kiên từng thẳng thừng chỉ trích việc VFF làm ngơ chuyện bầu Hiển có liên quan đến Hà Nội T&T và SHB Đà Nẵng. Đến vài năm gần đây, "liên minh" đó trở thành "5 đánh 1" như nhận xét của bầu Đức.

Bóng đá Việt Nam chưa bao giờ hết sóng gió. V.League 2021 bị hủy bỏ và song song với nó là những màn ‘tranh luận’ chẳng khác gì một buổi họp chợ. Ai theo dõi bóng đá nội đủ lâu đều hiểu, họ vì cái chung thì ít mà đấu đá nhau là nhiều. Chứng kiến những điều ấy, người ta lại nghĩ về bầu Kiên, về một nền bóng đá công bằng và phát triển đã không thành hiện thực.

Ngoài bầu Kiên, những người từng kề vai sát cánh với ông năm nào giờ có lẽ đã nguội dần ngọn lửa tình yêu với bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam. Một vài CLB ngày đó đứng lên hưởng ứng Super Liga như Ninh Bình, Khánh Hòa, Navibank Sài Gòn đều đã giải thể. Ngay cả Hà Nội ACB (CLB Hà Nội) cũng không còn tồn tại sau khi bầu Kiên vướng vòng lao lý. Chỉ còn Bình Dương và HAGL còn trụ lại ở đấu trường V.League.

Đội bóng "kiểu bầu Kiên"

Một CLB chuyên nghiệp ở Super League như bầu Kiên mong muốn sẽ như thế nào? Câu chuyện về ngày bầu Kiên "nổi dậy" gây hiệu ứng mạnh mẽ tới xã hội đến nỗi được đưa vào chương trình Táo Quân 2012. Nghệ sĩ Tự Long, trong vai một ông bầu bóng đá, đã giới thiệu cầu thủ tới Ngọc Hoàng kèm lời dặn dò: "Tối nay đi chơi thoải mái nhé. Trận đấu ngày mai rất quan trọng, các em nhớ là nhất định phải... thua!".

1 thập niên từ cuộc 'nổi dậy' của bầu Kiên, bóng đá Việt Nam đi về đâu? - Ảnh 4

Màn diễn châm biếm bầu Kiên của Tự Long không hề nói quá về tình trạng "chuyên nghiệp" ở Hà Nội ACB, đội bóng do chính bầu Kiên điều hành, quản lý. Trong cuốn tự truyện Phút 89, tiền đạo Lê Công Vinh đã kể về 1 năm dở khóc dở cười tại CLB này bằng lời mở đầu: "Nếu như không có ông bầu nào tốt như bầu Kiên, thì cũng không có đội bóng nào buồn cười như Hà Nội ACB. Bầu Kiên thương cầu thủ, nhưng vì thương cầu thủ nên đâm ra vô cùng dễ dãi".

Chuyện sinh hoạt theo kỷ luật, giờ giấc là điều không có ở CLB Hà Nội ACB. Không ai kiểm tra, và cũng không ai giám sát các cầu thủ. Họ được tự do hành động, cả ngoài đời lẫn trên sân tập. Mọi thứ không hề khá hơn khi HLV Nguyễn Thành Vinh đến với CLB. Ở Hà Nội ACB, cầu thủ có thể tự ý rời sân tập mà không bị HLV quở trách. Ai thích tập thì tập, thích nghỉ thì... nghỉ.

Một trong những cầu thủ gây rắc rối nhiều nhất cho Hà Nội ACB thời điểm ấy là tiền đạo Timothy. Đầu quân cho CLB với một bản hợp đồng lớn, lại được coi như chân sút chủ lực của toàn đội, anh tự cho mình là ngôi sao. Nếu Timothy không thích cầu thủ nào, anh sẽ lại gần gây sự, thậm chí không ngại dùng nắm đấm để giải quyết mâu thuẫn. Công Vinh, Xuân Thành, và cả Thành Lương là những người đã bị Timothy đánh.

Mọi thứ vẫn diễn ra như thế, chỉ có điều theo chiều hướng tệ hơn khi HLV Nguyễn Thành Vinh rời đội. "Tập thể ấy mà không xuống hạng mới lạ", Công Vinh chua chát nhận xét. Tại sao CLB của một ông bầu luôn đam mê làm bóng đá sạch như bầu Kiên lại tập luyện... thiếu chuyên nghiệp đến vậy? Nguyên nhân có lẽ xuất phát từ việc họ thiếu động lực thi đấu. Bầu Kiên thương cầu thủ, nhưng lại quá cứng nhắc. Ông không đi theo trào lưu thưởng từng trận, hay thưởng cho người ghi bàn, thế nên đội bóng cứ thế phát triển như một rừng cỏ dại.

1 thập niên từ cuộc 'nổi dậy' của bầu Kiên, bóng đá Việt Nam đi về đâu? - Ảnh 5

Hà Nội ACB từ thời bầu Kiên tiếp quản lên xuống hạng như cơm bữa, nhưng ông vẫn quyết làm bóng đá theo cách của riêng mình, như ông từng nói: "Có ai làm bóng đá như Việt Nam không? Có ai thích thưởng như thế không? Tôi không phản đối các ông bầu rải tiền làm bóng đá, nhưng hãy nhìn lại mặt bằng bóng đá Việt Nam, nhìn trình độ cầu thủ Việt Nam để thấy có xứng đáng không?".

Ảnh: VSI
 
  • Like
Reactions: Vibralock

JayKen

Cuộc Sống Buồn với :|
Thành viên BQT
3/10/21
242
57
Ở đâu còn lâu mới nói
MUSVN Đồng
11
Points
3
Quế Hải đá trung vệ tốt mà, tầm ở tuyển bây giờ vị trí của Quế Hải gần như là mặc định rồi, những người khác có thể xoay tua chứ cầu thủ này thì không :|
Trừ khi ốm đau bệnh tật :|
 

Always Smile

Cán bộ làng game
4/4/08
2,299
23
29
Duck Production
www.musvn.com
MUSVN Đồng
7
Points
3
Quế Hải đá trung vệ tốt mà, tầm ở tuyển bây giờ vị trí của Quế Hải gần như là mặc định rồi, những người khác có thể xoay tua chứ cầu thủ này thì không :|
Trừ khi ốm đau bệnh tật :|
anh merge 2 cái topic lại đi. đặt chung là thâm chung bóng đá việt rồi thêm tít phụ
 

onggiadolac

The best spammer
30/9/21
576
158
MUSVN Đồng
584
Points
31
Ở bên nc ngoài bị gãy chân thì clb chịu hoàn toàn à, như Luke Shaw ấy? :|
 

cr7

•°¯°•_§¯¯Trùm spam__§¯°•_•°
5/4/08
3,107
17
30
©®7™
MUSVN Đồng
41
Points
15
vẫn chưa thấy thâm cung bí sử vì mình có nghe đồn rất nhiều vụ
hóng những post tiếp theo
 
  • Like
Reactions: Vibralock

Always Smile

Cán bộ làng game
4/4/08
2,299
23
29
Duck Production
www.musvn.com
MUSVN Đồng
7
Points
3
Đại án Bacolod, từ góc nhìn của người trong cuộc
Năm 2005, dư luận trong nước đã chấn động với vụ án dàn xếp tỉ số nổi tiếng bậc nhất trong lịch sử làng bóng đá Việt Nam. Đằng sau câu chuyện về Quốc Vượng, Văn Quyến và 6 cầu thủ khác của U23 Việt Nam khi đó có những góc khuất không phải ai cũng biết.
Đại án Bacolod

Tại SEA Games 2005 tổ chức ở Philippines, U23 Việt Nam sở hữu một đội hình đầy tài năng mang theo hi vọng giành về tấm huy chương vàng đầu tiên tại Đại hội TDTT Đông Nam Á cho bóng đá nước nhà. Quốc Vượng, Văn Quyến là 2 cái tên nổi bật nhất mà HLV Alfred Riedl có trong tay khi đó.

Kết quả là SEA Games năm đó, U23 Việt Nam vào đến chung kết nhưng không thể đánh bại U23 Thái Lan. Mặc dù không thể hiện thực hóa giấc mơ vàng nhưng tấm huy chương bạc cũng đã là thành tích chấp nhận được đối với U23 Việt Nam. Điều đáng nói là đằng sau vinh quang đó lại ẩn chứa một sự thật gây bàng hoàng.

Đại án Bacolod, từ góc nhìn của người trong cuộc - Ảnh 1

Trong thời gian ở Philippines, không phải cầu thủ nào cũng tập trung cống hiến cho đội bóng dựa trên tinh thần thể thao đơn thuần nhất. Khi đó, Quốc Vượng đã tận dụng mối quan hệ của mình để liên hệ với đầu mối trong nước là Trương Tấn Hải, cựu ngôi sao của Cảng Sài Gòn, tìm cách dàn xếp tỉ số để nhận về số tiền 500 triệu đồng.

Trận đấu “có mùi” là màn chạm trán giữa U23 Việt Nam và U23 Myanmar. Trước đó, Việt Nam vừa thắng Lào 8-2 trong khi Myanmar lại thua Lào 2-3. Lúc này, gần như ai cũng sẽ dồn kèo bắt Việt Nam thắng đậm Myanmar. Trương Tấn Hải đặt vấn đề với Quốc Vượng để chi phối trận đấu sao cho chỉ có kết quả thắng 1-0 cho Việt Nam.

Đại án Bacolod, từ góc nhìn của người trong cuộc - Ảnh 2

Một mình Quốc Vượng đương nhiên không thể làm được điều đó. Cầu thủ sinh năm 1982 đã gạ gẫm thêm Văn Quyến cùng Hải Lâm, Văn Trương, Bật Hiếu, Quốc Anh, Phước Vĩnh... tham gia vào phi vụ này. Nếu thành công, mỗi cầu thủ sẽ nhận được 20-30 triệu đồng, riêng Quốc Vượng sẽ bỏ túi đến 400 triệu đồng.

Tài Em và Tấn Tài cũng là những cầu thủ bị nhóm Quốc Vượng lôi kéo nhưng kiên quyết từ chối. Tài Em với tư cách là đội trưởng sau đó đã cảnh báo ban huấn luyện về việc sẽ có một số cầu thủ chơi dưới sức trước Myanmar, đề nghị BHL giám sát chặt chẽ.

Những gì diễn ra trên sân đúng như những gì Tài Em đã nói. Nhóm bán độ giữ đúng tỉ số trận đấu là 1-0. Nhưng việc làm của Quốc Vượng, Văn Quyến và nhiều cầu thủ khác đã không thể qua mắt cơ quan điều tra. Họ được triệu tập làm việc sau khi về nước và mọi thứ dần bại lộ.

Quốc Vượng đóng vai trò chủ mưu phải nhận án tù 6 năm, về sau được giảm án còn 4 năm. Văn Quyến, Văn Trương, Hải Lâm, Phước Vĩnh, Bật Hiếu, Quốc Anh nhận án 2 năm tù nhưng cho hưởng án treo và 2-3 năm thử thách về tội tổ chức đánh bạc.

Đại án Bacolod, từ góc nhìn của người trong cuộc - Ảnh 3

Chuyện gì đã xảy ra trong những ngày ở Bacolod? Cựu tiền đạo Lê Công Vinh là một trong số ít những người lên tiếng về ngày anh cùng những người đồng đội thi đấu trên đất Philippines. Công Vinh kể anh không được ai gạ làm độ cả. Nếu có người đề nghị, anh cũng sẽ tố cáo lên BHL giống như Tài Em đã làm.

"Trò cá cược, đỏ đen duy nhất ở đội U23 Việt Nam ngày đó mà tôi biết là việc mọi người thường chơi Play Station, chọn đội rồi để cầu thủ tự đá với nhau phân thắng thua. Còn chuyện dàn xếp tỷ số, phải đến khi về nước tôi mới biết tin", Công Vinh chia sẻ trong cuốn tự truyện Phút 89.

Lời thú tội muộn màng

Nhiều năm sau đại án Bacolod, Quốc Vượng mới lên tiến về bê bối năm xưa. Cựu cầu thủ của SLNA đã chia sẻ điều này trong một vài chương trình truyền hình. Ban đầu Vượng bảo mình chỉ bán độ thắng (bán độ nhưng vẫn giành chiến thắng), chứ không bán độ thua. Phải đến thời gian gần đây, Vượng mới nói anh cảm thấy vô cùng ân hận vì những việc làm bồng bột thời trẻ.

"Tôi không tiếc cho bản thân mình. Tôi tiếc cho Văn Quyến. Thật sự không thể nói từ ‘Giá như’ được", Quốc Vượng ngập ngừng nói. "Tội bản thân tôi gây ra, tôi đương nhiên phải gánh chịu. Nhưng tài năng như Quyến không được cống hiến cho nhiều người biết đến thì đó cũng có một phần lỗi của tôi. Thật sự Quyến cũng hiểu và thông cảm cho tôi.

Đại án Bacolod, từ góc nhìn của người trong cuộc - Ảnh 5

Vì việc đó mà bạn không thể thi đấu (cho ĐT Việt Nam) được nữa thì tôi day dứt lắm chứ! Đến khi Quyến có cơ hội, có công việc ổn định và cuộc sống mới thì cá nhân tôi không nói ra, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn nhắn tin động viên cậu ấy: Cố gắng lên!. Đấy là lời động viên không nói thành lời, ngắn gọn, nhưng đủ để hiểu nghĩ về nhau, thấy nhau ổn định là rất mừng rồi".

Nỗi niềm của Quốc Vượng cũng là sự tiếc nuối chung của rất nhiều cầu thủ, người hâm mộ bóng đá Việt Nam bởi khi đó Văn Quyến đang là tài năng nội trội nhất của bóng đá Việt Nam. Nhiều người nói nếu Văn Quyến không trót nhúng chàm, hẳn cầu thủ xứ Nghệ đã có một sự nghiệp lừng lẫy.

Nói về phút giây nông nổi năm xưa, Văn Quyến tâm sự: "Thật sự mình cũng không muốn nhắc lại việc đã xảy ra, nhưng đó là cái việc mà mình hối hận nhất trong cuộc đời. Và bây giờ, Quyến cũng như các cầu thủ đã trả giá quá đắt cho những hành vi của mình. Từ Philippines về, sau quãng thời gian đó xảy ra là báo chí viết này kia. Bác Thanh (Nguyễn Hồng Thanh, cựu chủ tịch SLNA) cũng hỏi ‘Con có làm gì sai không?’ Thật sự khi đấy mình đủ tự tin để nói là con có, thì nó sẽ khác, cũng khác đi một phần nào đấy.

Đại án Bacolod, từ góc nhìn của người trong cuộc - Ảnh 6

Nhưng khi mình lại sợ và trốn tránh đi cái trách nhiệm ấy. Mình không dám nói bác Thanh. Mãi về sau này khi mình bị vướng vào vòng lao lý thì mình ngồi trong căn phòng, mà thật ra nó có 46 mét vuông, thì nhìn ra mình mới thấy là tại sao mình lại không nói. Nếu mình nói có, khả năng là mình lại khác. Thật sự mình đang là một cầu thủ đang được bay nhảy ngoài sân cỏ, để khi cuối cùng mình vào, như một con chim ở trong lồng bị nhốt. Sau 4 tháng đấy thì thật sự nó là thời gian quá buồn của mình".

Các lãnh đạo Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF) cũng không khỏi cảm thấy tiếc nuối vì những gì đã xảy ra với một trong những thế hệ tài năng của bóng đá Việt Nam. Chia sẻ với Thethao.vn, ông Nguyễn Lân Trung, nguyên Phó Chủ tịch VFF nhận định vụ việc năm xưa bị hình sự hóa quá mức.

“Nói về Bacolod thì tôi cũng có những cái tiếc. Nếu nói tiếc cho các em cầu thủ một, thì tôi tiếc cho bóng đá Việt Nam hai. Chúng ta có thể xử lý vụ việc này khác nếu nhìn vào bản chất của nó. Tôi có trao đổi rằng tại sao các con lại làm vậy?

Chúng nó nói rất vô tư: ‘Bố ơi, bọn con cá nhưng cá thắng đó chứ. Đội Myanmar lực lượng của họ có gì đâu’. Tôi bực, bảo chỉ dẫn có 1 quả thì quá nguy hiểm, nhưng chúng nó bảo: ‘Bọn con biết sức của họ mà. Nếu họ gỡ 1 quả thì chỉ 15 phút sau bọn con dồn lên sẽ được quả thứ 2’.

Đại án Bacolod, từ góc nhìn của người trong cuộc - Ảnh 4

Tư duy của các em hồn nhiên như vậy đó. Có sai không? Rất sai. Đạo đức về thể thao có sai không? Rất sai. Nhưng bản chất của nó là thế. Tôi nhớ không nhầm số tiền lấy được cũng chỉ khoảng 20 triệu đồng. Không đáng bao nhiêu cả. Nhưng khi về chúng ta xử lý không tốt, tôi cho rằng vấn đề đã bị hình sự hóa một cách thái quá. Phương pháp giáo dục như thế không đúng.

Với tôi, vụ ở Bacolod là một sự đau xót. Chúng ta có thể làm khác đi. Vẫn là giáo dục các em, nhưng phải hiểu được bản chất, hiểu được sự đang lớn lên của các em, để giúp chúng đứng dậy ngay từ chỗ ngã, đóng góp cho sự nghiệp bóng đá nước nhà.”, ông Trung nhấn mạnh.

16 năm sau

Sau khi phải trả giá cho việc làm của mình, nhóm cầu thủ Quốc Vượng, Văn Quyến đều tìm cách trở lại với bóng đá. Văn Quyến khoác áo SLNA tại V.League 2009 khi mãn hạn cấm thi đấu và vẫn phần nào thể hiện được tài năng của mình. Sau này, Văn Quyến đầu quân cho Vissai Ninh Bình.

Đến năm 2014, 11 cầu thủ đội bóng cố đô dính phải bê bối bán độ ở AFC Cup. Nhiều người thở phào nhẹ nhõm khi biết Văn Quyến đứng ngoài vụ tiêu cực lần này. Tháng 1/2015, Vissai Ninh Bình tuyên bố giải thể và Văn Quyến cũng quyết định treo giày từ đây.

Đại án Bacolod, từ góc nhìn của người trong cuộc - Ảnh 7

Sau này, Văn Quyến tiếp tục học lên huấn luyện viên. Năm 2018, Văn Quyến đã cùng U11 SLNA đã vô địch Quốc gia năm với tư cách trợ lý HLV. Sau đó, “Cậu bé vàng” tiếp tục lên ngôi tại U15 Quốc gia 2019 cũng với vai trò tương tự. Năm 2020, vị chiến lược gia sinh năm 1984 có mặt trong thành phần BHL của U17 SLNA vô địch quốc gia. Ngày 2/6 năm nay, Văn Quyến chính thức trở thành thành viên của ban huấn luyện đội 1 SLNA.

Hành trình của Quốc Vượng chông gai hơn rất rất nhiều. Anh cố gắng trở lại V.League nhưng đến năm 2012 phải giải nghệ đi đá bóng phong trào và làm thuê. Gần đây, Quốc Vượng đã trở lại sân cỏ. Anh làm trợ lý CLB Hải Phòng, rồi được mời về làm HLV trưởng đội Hòa Bình ở giải Hạng Nhì.

Đại án Bacolod, từ góc nhìn của người trong cuộc - Ảnh 9

Quốc Anh là người có sự nghiệp bóng đá đáng chú ý nhất trong nhóm cầu thủ từng vướng vào đại án Bacolod năm xưa. Anh và Phước Vĩnh, Hải Lâm vẫn được Đà Nẵng tạo điều kiện tập luyện trong thời gian bị cấm thi đấu. Trở lại sân cỏ, Quốc Anh chơi xuất sắc trong màu áo SHB Đà Nẵng và nhận danh hiệu Quả bóng vàng 2012.

Hiện tại Hải Lâm đang làm HLV đội năng khiếu tỉnh Bắc Ninh, Văn Trương mở trung tâm bóng đá cộng đồng ở Huế, Bật Hiếu tham gia công tác đào tạo trẻ tại Trung tâm PVF. Quốc Anh đang làm HLV trưởng đội U17 Đà Nẵng, Phước Vĩnh cũng đã theo học bằng HLV để hiện thực hóa giấc mơ dẫn dắt một CLB V.League trong tương lai.

Sau cơn mưa trời lại sáng. Giờ đây, những con người từng sa ngã 16 năm về trước đang đóng góp cho bóng đá nước nhà nhưng với vai trò khác.

Nguồn ảnh sử dụng trong bài viết:
Ảnh 1: Đức Cường/bongdaplus
Ảnh 2,5 & 6: Hoàng Đình Nam/Getty Images
Ảnh 3: Bạch Dương/Lao Động
Ảnh 4: Hữu Vinh/Tiền Phong
Ảnh 7: Đức Đồng/VnExpress
Ảnh 8: SLNA FC
 

Vibralock

Well-known member
2/10/21
204
39
khoacuavantay.net.vn
MUSVN Đồng
61
Points
21
Văn Quyến vẫn là 1 nỗi niềm gì đó của bóng đá Việt :D

Mãi đến giờ có Quang Hải , QH thì đá lệch hoạt động rộng hay hơn là đá ở vị trí số 10 loanh quanh trung lộ.
 

wes 6rown

Số 6 hay nhất thế giới
2/10/21
159
39
MUSVN Đồng
631
Points
43
Ngày Tô Đức Cường cầm dao 'hỏi tội' HLV Lê Thụy Hải
Xuyên suốt chiều dài lịch sử, bóng đá Việt Nam không thiếu những mẩu chuyện dở khóc dở cười. Thật khó tin khi biết HLV Lê Thụy Hải, nhà cầm quân vĩ đại nhất của kỷ nguyên V.League, lại từng bị cầu thủ rượt đuổi 'hỏi tội' ngay trên sân. Người đứng sau màn đuổi bắt ấy là tiền đạo lắm tài nhiều tật một thời Tô Đức Cường.
Không công khai nhưng ai cũng biết

Trước ngày HLV Phạm Minh Đức ghi dấu ấn ở V.League bằng hàng loạt những câu nói ấn tượng, bóng đá Việt Nam đã luôn có một Người đặc biệt. Ông Lê Thụy Hải dám nói thẳng, nói thật, đôi lúc còn "mắng" cả lãnh đạo đội bóng chủ quản nên nổi tiếng là người không biết sợ ai. Nhưng có một người từng khiến ông Hải "lơ" thực sự sợ hãi ít nhất 1 lần: Tiền đạo Tô Đức Cường.

Ngày Tô Đức Cường cầm dao 'hỏi tội' HLV Lê Thụy Hải - Ảnh 1
Kết thúc mùa giải V.League 2007 với chức vô địch cùng B. Bình Dương, việc đầu tiên HLV Lê Thụy Hải làm là bắt tay xây dựng đội hình hướng đến mục tiêu bảo vệ ngôi vương trong năm tiếp theo. Một trong những tân binh được Chelsea Việt Nam đưa về là Tô Đức Cường, tiền đạo từng có nhiều năm khoác áo Hải Phòng.

Trước ngày về Bình Dương, Tô Đức Cường từng có thời gian suýt bỏ bóng đá. Ngày Hải Phòng xuống hạng sau trận play-off mùa giải 2006, Tô Đức Cường đã xin chuyển ngành. Anh trở lại thi đấu không lâu sau đó, và đội bóng thành phố Cảng chỉ mất 1 năm để trở lại V.League. Nhưng lúc này ngọn lửa đam mê cùng bóng đá Hải Phòng của Cường đã tắt ngay cả khi CLB muốn giữ chân anh.

Tô Đức Cường đến Bình Dương khi đã 29 tuổi, phong độ cũng không còn đảm bảo vì ít thi đấu thường xuyên. Đó là lý do HLV Lê Thụy Hải ít trọng dụng anh trước thềm V.League 2008. Trong những buổi tập tại CLB, ông cũng nhiều lần mắng mỏ cầu thủ này. Vốn sẵn máu nóng trong người, sau một lần bị ông Hải "lơ" quát, Cường về phòng lấy dao rồi quay lại sân "hỏi tội" HLV trưởng.

Ngày Tô Đức Cường cầm dao 'hỏi tội' HLV Lê Thụy Hải - Ảnh 2
Phát hoảng vì thấy Cường tay lăm lăm cầm dao tiến lại gần, HLV Lê Thụy Hải vội chạy về phòng, chốt cửa bên trong. Nhưng bản tính của một cầu thủ sinh ra và lớn lên ở Hải Phòng như Tô Đức Cường không để ông Hải "lơ" được yên. Anh đạp cửa phòng liên tục, vừa đạp vừa quát lại vị HLV từng nạt nộ anh hết lời: "Ông có giỏi thì bước ra đây nói chuyện".

Sự cố giữa Tô Đức Cường và HLV Lê Thụy Hải có thể đã đi theo một hướng rất khác nếu các cầu thủ Bình Dương không vội vã chạy tới khuyên Cường bớt nóng. Không chỉ có ông Hải "lơ", mà cả ban lãnh đạo đội bóng đất Thủ cũng phát hoảng sau khi biết tin. Cường "chiến" bị thanh lý hợp đồng, còn các cầu thủ được yêu cầu không công khai chuyện này ra bên ngoài.

Nhưng tai vách mạch rừng, giới cầu thủ truyền khẩu cho nhau nghe chuyện Tô Đức Cường rượt đuổi HLV Lê Thụy Hải. Dư âm của nó vẫn còn cho đến ngày ông Hải "lơ" giải nghệ. Khi được hỏi trên truyền hình về việc có hay không một cầu thủ từng cầm "đồ gọt hoa quả" đuổi đánh trên sân, HLV Lê Thụy Hải bảo không có; nhưng nếu có, ông sẽ biết cách giải quyết!

Ngày Tô Đức Cường cầm dao 'hỏi tội' HLV Lê Thụy Hải - Ảnh 3
Ngẫm về cuộc đời cầm quân 30 năm có lẻ (và dường như cả về ngày "không thể nào quên" với Tô Đức Cường), HLV Lê Thụy Hải vừa đưa mắt nhìn xa xăm vừa nói: "Nghề HLV thật là... đáng sợ!". Cường không phải cầu thủ duy nhất từng đuổi đánh HLV Lê Thụy Hải, nhưng anh có lẽ là người khiến ông phải nhớ đến nhất vì trải nghiệm khó quên kia.

3 năm trước khi "chơi trò đuổi bắt" với Tô Đức Cường trên đất Bình Dương, HLV Lê Thụy Hải suýt chút nữa nhận đòn thù từ tiền vệ Huỳnh Quốc Anh. "Ông chỉ là người làm thuê ở Đà Nẵng thôi, còn đây là quê tôi", Quốc Anh vừa đuổi vừa mắng lại thầy vì tội dám chỉ trích anh... quá nhiều. Cuối năm đó ông Hải "lơ" rời đất Đà Nẵng đúng như Quốc Anh tiên đoán!

Ngày Tô Đức Cường cầm dao 'hỏi tội' HLV Lê Thụy Hải - Ảnh 4
Bi kịch của Cường "chiến"

Tô Đức Cường có thể được ví như tài năng đặc biệt nhất, thậm chí là độc nhất của bóng đá Việt Nam. Anh đi lên bóng đá chuyên nghiệp mà không học qua bất cứ trường lớp, lò luyện hay học viện bóng đá nào. Nếu như phần lớn những cầu thủ thời đó chọn đá bóng làm kế sinh nhai vì nghèo khó, thì tiền chưa bao giờ là lý do khiến Tô Đức Cường gắn bó cuộc đời với quả bóng.

Sinh ra trong một gia đình khá giả ở trung tâm thành phố Hải Phòng, Tô Đức Cường từng là hình mẫu cho câu chuyện con nhà người ta của các bậc phụ huynh. Anh không chỉ học giỏi, mà còn học rất giỏi. Thi đỗ trường chuyên Trần Phú hồi đầu những năm 90 là mơ ước của mọi thế hệ học sinh Hải Phòng và Tô Đức Cường làm được điều ấy. Nếu không chơi bóng, anh hoàn toàn có thể trở thành một công chức, một nhân viên mẫu mực.

Ngày Tô Đức Cường cầm dao 'hỏi tội' HLV Lê Thụy Hải - Ảnh 5
Trái bóng định mệnh thay đổi cuộc đời Tô Đức Cường ở Hội Khỏe Phù Đổng toàn quốc năm 1996. "Sao mình chưa bao giờ thấy thằng bé đó ở các giải trẻ toàn quốc?" là câu hỏi của mọi HLV khi nhìn thấy màn trình diễn của Cường. Những gì anh làm với trái bóng trước những cậu bé cùng lứa là điều không tưởng. Cường đánh đầu, sút chân trái, chân phải, đá phạt đều hay.

Tô Đức Cường có khả năng dứt điểm toàn diện hiếm có của một cây săn bàn bẩm sinh. Như Ronaldo "béo" từng nói: "Bạn không thể đào tạo ra những tiền đạo giỏi, họ sinh ra vốn đã giỏi rồi", Tô Đức Cường sút tung lưới đối phương như bản năng của thú săn mồi. Đội bóng Hải Phòng năm đó vô địch Hội Khỏe Phù Đổng, Cường cũng để lại dấu ấn bằng 1 trận đấu anh ghi tới 6 bàn thắng.

Ngày Tô Đức Cường cầm dao 'hỏi tội' HLV Lê Thụy Hải - Ảnh 6
Tô Đức Cường đã làm thế nào để cân bằng giữa bóng đá và nghiệp đèn sách? Anh chưa bao giờ chia sẻ về chuyện đó. Chỉ biết ngày Cường quyết định trở thành cầu thủ bóng đá, anh đã cầm sẵn trên tay giấy gọi nhập học của một trường Đại học danh giá tại Hà Nội. Chỉ có cá tính của một cậu nhóc mới lớn mới khiến anh gác nghiên bút lại một bên để theo đuổi đam mê.

Ở tuổi 22, Tô Đức Cường được gọi vào đội U23 Việt Nam tham dự SEA Games 21 (năm 2002). Đó là giải đấu không thành công với Cường và các đồng đội khi Việt Nam sớm bị loại từ vòng bảng. Đây cũng là thời khắc mở ra chuỗi bi kịch mang tên bóng đá của Tô Đức cường, người sở hữu bảng thành tích học tập đáng nể nhất trong giới cầu thủ Việt Nam.

Ngày Tô Đức Cường cầm dao 'hỏi tội' HLV Lê Thụy Hải - Ảnh 7
Trở lại CLB Hải Phòng, Tô Đức Cường được tín nhiệm trao áo số 10 như một cách khẳng định anh là cầu thủ quan trọng nhất đội. Ở thời bóng đá Việt Nam mới chuyển mình lên V.League, Cường "chiến" luôn khiến 4 góc khán đài sân Lạch Tray rung chuyển hô vang tên mỗi lần anh cầm bóng. Anh cũng là người dìu dắt những đàn em Văn Thành, Ngọc Thanh khi họ mới lên đội một.

Rồi mọi chuyện vỡ lở. Cuối năm 2005, hàng loạt tuyển thủ quốc gia bị đình chỉ thi đấu để điều tra nghi án dàn xếp tỷ số. Tô Đức Cường cũng nằm trong danh sách này. Thực tế Cường chưa bao giờ bị kết án, nhưng bê bối đó khiến anh bỏ lỡ trận tranh Siêu Cúp Quốc gia 2005, nơi Hải Phòng thắng Gạch Đồng Tâm Long An và lên ngôi vô địch.

Lỡ Siêu Cúp, Tô Đức Cường cũng lỡ luôn nghiệp cầu thủ khi đang bước vào độ chín. Ngày gây hấn với HLV Lê Thụy Hải và phải rời Bình Dương sau đó, Cường không còn là chính mình nữa. Khoảng 1 năm sau màn rượt bắt ông Hải "lơ", Cường được nhắc tên trên truyền thông nhưng không phải dưới danh nghĩa một cầu thủ. Anh ra tòa vì tội cố ý gây thương tích hồi tháng 5/2009.

Ngày Tô Đức Cường cầm dao 'hỏi tội' HLV Lê Thụy Hải - Ảnh 8
Trong chuyến du lịch Phú Quốc, vì bênh vực vợ nên Tô Đức Cường đã đánh một phụ nữ trọng thương. Anh phải nhận bản án 3 năm tù giam và chính thức khép lại hành trình với bóng đá ở tuổi 30. Vốn kín tiếng trước truyền thông, Cường hiếm khi nào nhận trả lời phỏng vấn, và anh không chia sẻ điều gì về mình kể từ ngày ngừng thi đấu đến nay.

Những gì chúng ta biết về Tô Đức Cường lúc này chỉ là anh đã rời Hải Phòng, chuyển vào Kiên Giang sinh sống. Đam mê bóng đá vẫn còn trong Cường, khi nhiều lần anh cùng gia đình đi xem đội tuyển Việt Nam thi đấu ở nước ngoài. Cường "chiến" đôi lúc lại chia sẻ tấm hình chụp anh ngày trẻ như để nhớ về một thời quần đùi áo số.
 
  • Like
Reactions: cr7 and Vibralock

wes 6rown

Số 6 hay nhất thế giới
2/10/21
159
39
MUSVN Đồng
631
Points
43
Weigang, người khai sáng cho bóng đá Việt Nam giữa màn đêm u tối
Karl Heinz Weigang là một HLV gắn bó nhiều kỷ niệm với bóng đá Việt Nam, từ thành công rực rỡ cho tới nghi án tiêu cực vẫn còn rỉ máu cho tới tận ngày nay. Nhưng ngay cả khi vẫn còn những tranh cãi, không thể phủ nhận ông là người tiên phong cho phong cách huấn luyện chuyên nghiệp ở ĐT Việt Nam.
Weigang, Hồng Sơn, Trần Minh Chiến, Nguyễn Hữu Thắng, HLV Weigang, Tiger Cup 1996, đội tuyển Việt Nam
Đến rồi đi

Năm 1995, Weigang chính thức nhận lời trở thành HLV tuyển Việt Nam sau khi HLV Tavares từ chức. Ông nhanh chóng ghi dấu ấn của mình với những cột mốc mới cho bóng đá Việt Nam ngay trong năm đầu ngồi ghế nóng. Đó là tấm huy chương bạc SEA Games 1995.

Nhưng đó cũng là lúc mâu thuẫn giữa Weigang và các cầu thủ Việt Nam bắt đầu nóng lên. Tiger Cup (giờ đây mang tên AFF Cup) lần đầu tiên được tổ chức tại Singapore vào năm 1996. Ứng viên vô địch Việt Nam mở đầu giải đấu bằng trận thắng Campuchia 3-1, nhưng sau đó bất ngờ hòa Lào với tỷ số 1-1.

Weigang, người khai sáng cho bóng đá Việt Nam giữa màn đêm u tối - Ảnh 1
Đáng chú ý hơn, Việt Nam ngày hôm ấy còn bị Lào dẫn trước ở hiệp 2 và chỉ có thể giành lại 1 điểm ở những phút cuối. Trước đó, ngay sau khi hiệp 1 khép lại với tỷ số 0-0, Weigang đã quát một nhóm cầu thủ trụ cột: "Các anh bán tổ quốc với giá bao nhiêu?"

Vị HLV người Đức còn muốn đi xa hơn khi đòi tống cổ 1 hậu vệ biên về nước và tạm thời cấm 4 cầu thủ khác không được thi đấu. Truyền thông ngày ấy không đưa tin trực tiếp về họ, ngoại trừ nội dung úp mở "những cầu thủ này đều mang họ Nguyễn, bao gồm 1 tiền vệ công nổi tiếng".

Tất nhiên, ông Weigang không phải vô cớ mà cư xử như vậy. Nhiều nguồn tin cho biết ông đã nắm trong tay các thông tin tin cậy về những cuộc liên lạc giữa nhóm cầu thủ này với các trùm cá độ đã bay sang Singapore vài hôm trước.

Một ngày sau trận đấu với Lào diễn ra, không khí tại đại bản doanh lúc bấy giờ của tuyển Việt Nam trở nên vô cùng ngột ngạt. Các quan chức bóng đá Việt Nam lúc bấy giờ vừa phải xoa dịu HLV Weigang, vừa răn đe nhóm cầu thủ đang bị tình nghi bán độ.

Trưởng đoàn bóng đá Việt Nam Tô Hiền (lúc đó cũng là một sĩ quan công an) đã hoàn thành tốt nhiệm vụ này. Ông vừa đe nẹt vừa dỗ ngọt cầu thủ đừng hòng mà bán độ. Nếu có thì sẽ bị xử lý rất nặng.

Weigang, người khai sáng cho bóng đá Việt Nam giữa màn đêm u tối - Ảnh 2
Về phía HLV Weigang, ông Hiền sẵn sàng động viên. Tuy nhiên, nếu HLV người Đức không chịu thì nội bộ tuyển Việt Nam sẵn sàng "thay tướng" để các cầu thủ được cởi bỏ sự khó khăn.

Mọi chuyện nhanh chóng đi vào khuôn khổ khi Việt Nam lại chơi tưng bừng như chưa từng có gì xảy hạ. Đội bóng áo đỏ đánh bại Myanmar 4-2 và cầm hoà Indonesia 1-1 để giành quyền bán kết. Sau đó, các cầu thủ một lần lượt nữa vượt qua Indonesia với tỷ số 3-2 trong trận tranh hạng ba để giành tấm huy chương đồng.

Dẫu vậy, dường như mâu thuẫn giữa HLV Weigang với bóng đá Việt Nam đã lên tới đỉnh điểm và không thể hàn gắn. Sau khi Tiger Cup 1996 kết thúc, HLV người Đức rời đi với lý do "bất đồng quan điểm".

Trên thực tế, khoảng thời gian 2 năm gắn bó với đội tuyển Việt Nam ở thập niên 90 không phải lần đầu tiên HLV Weigang gắn bó cơ duyên với dải đất hình chữ S. Ông từng có giai đoạn làm việc tại Việt Nam ở thập niên 60, là thầy của HLV Phạm Huỳnh Tam Lang.

Sau ngày rời ĐT Việt Nam, Weigang làm việc với một số CLB Malaysia với khoảng thời gian ngắt quãng, nhưng điều đó không có nghĩa là ông đã quên những cậu học trò Việt Nam. Năm 2016, ông trở lại gặp gỡ 2 thế hệ cầu thủ Việt do mình từng dẫn dắt và chia sẻ lại những câu chuyện muôn năm cũ.

Weigang, người khai sáng cho bóng đá Việt Nam giữa màn đêm u tối - Ảnh 3
Có ý kiến cho rằng HLV Weigang không còn gắn bó với bóng đá Việt Nam sau Tiger Cup 96 vì mâu thuẫn sâu sắc trong 2 năm làm việc tại đây, nhưng thực tế không hẳn như vậy. Weigang chọn Malaysia làm điểm đến cho 20 năm còn lại trong sự nghiệp cầm quân, tới ngày ông nhắm mắt xuôi tay bởi ông chính là HLV thành công nhất trong lịch sử bóng đá Malaysia.

Ngoài 2 nhiệm kỳ gắn bó với đội tuyển Việt Nam, Weigang từng có 3 năm làm HLV trưởng ĐTQG Malaysia giai đoạn 1979-1982. Thành công lớn nhất của ông trong thời gian đó là giúp đội tuyển quốc gia Malaysia giành vé đến Olympic 1980 với tư cách một trong những đội đứng nhất bảng vòng loại. Bên cạnh đó, Weigang còn có nhiều năm làm việc ở Sri Lanka và một số đội tuyển quốc gia châu Phi.

Tầm ảnh hưởng của Weigang với bóng đá Malaysia lớn tới mức thế hệ vàng do ông dẫn dắt từng trở thành đề tài cho một bộ phim bóng đá ở quốc gia này. Ola Bola kể về hành trình đến Olympic của đội tuyển mang biệt danh "Những chú hổ", và cho đến nay vẫn là một trong những bộ phim có doanh thu cao nhất lịch sử điện ảnh Malaysia. Weigang chính là nguồn cảm hứng xây dựng hình ảnh HLV Harry Mountain trong Ola Bola.

Weigang, người khai sáng cho bóng đá Việt Nam giữa màn đêm u tối - Ảnh 4
Cho và nhận

Khi báo chí Việt Nam ngày ấy nhắc tới "một tiền vệ tấn công nổi tiếng mang họ Nguyễn", ai cũng nghĩ ngay tới Hồng Sơn. Tiền vệ khoác áo Thể Công chọn cách im lặng, và phải đến 6 năm sau đó anh mới lên tiếng xác nhận câu chuyện này. Hồng Sơn tiết lộ đúng là anh bị điểm mặt chỉ tên. Nhưng số cầu thủ bị Weigang nghi ngờ bán độ không phải 4 hay 5, mà có đến 9 người.

Sau trận hòa ĐT Lào, anh và các đồng đội như Hữu Đang, Chí Bảo, Mạnh Cường, Hữu Thắng, Lê Đức Anh Tuấn phải tập riêng bởi "có thái độ không tốt trong khi thi đấu". Tuy vậy, mỗi khi kể về Weigang, Hồng Sơn nói HLV người Đức rất quý mến và thương yêu cầu thủ. Ông biết cách động viên mọi người không chỉ bằng lời nói, mà còn qua hành động. Weigang rất hiểu người Việt Nam.

Những người đồng đội cùng sát cánh với Hồng Sơn ở ĐT Việt Nam dưới thời Weigang cũng luôn dành những lời tốt đẹp nhất mỗi khi nói về HLV người Đức. Sau nhiều năm nhìn lại, mọi người đều thấy họ học được rất nhiều từ phong cách huấn luyện cũng như quản lý từ Weigang. Những ai chấn thương nặng, phải ngồi ngoài lâu luôn được ông quan tâm hơn cả. Đó là trường hợp của Hồng Sơn và Minh Chiến.

Weigang, người khai sáng cho bóng đá Việt Nam giữa màn đêm u tối - Ảnh 5
Kết thúc chiến dịch SEA Games 1995, Hồng Sơn và Minh Chiến sang châu Âu phẫu thuật điều trị dứt điểm chấn thương đầu gối. Họ ở lại Đức 1 tháng tập trị liệu, và người cho họ tá túc miễn phí thời điểm ấy chính là gia đình HLV Weigang. Ông chào đón, chăm lo 2 người như con, chăm sóc đến từng bữa ăn giấc ngủ. Từ chuyện đưa đến bệnh viện khám định kỳ rồi về nhà, đạp xe trị liệu, ăn sáng, dưỡng thương... 2 tuyển thủ Việt Nam đều được vợ chồng HLV Weigang giúp đỡ.

"Mọi người có nói HLV Weigang cho tôi tất cả rồi lấy đi của tôi tất cả, nhưng sự thực không phải như thế", Minh Chiến chia sẻ trên truyền hình vài năm trước. "HLV Weigang cho tôi mọi thứ, từ cơ hội trở thành tuyển thủ quốc gia, đến danh vọng của một ngôi sao. Thầy và cô (vợ chồng HLV Weigang) đối xử với tôi như người thân trong gia đình, đó là điều tôi không bao giờ quên".

Weigang, người khai sáng cho bóng đá Việt Nam giữa màn đêm u tối - Ảnh 6
Ký ức của những ngày bên Đức đến giờ vẫn còn như in trong tâm trí Minh Chiến. Ông còn nhớ khi lên máy bay, mình và Hồng Sơn đã tìm cách lén mang... thuốc lá và ớt tiêu. Tới Đức, 2 người rủ nhau ra ban công hút thuốc để tránh ám khói trong phòng, sợ bị HLV Weigang phát hiện. Hồng Sơn vui tính còn "gạ" vợ HLV Weigang ăn ớt tiêu, khiến bà khổ sở mới tìm được cách giải cay.

Buổi gặp gỡ giữa HLV Weigang và 2 thế hệ cầu thủ Việt Nam do ông từng huấn luyện diễn ra khi vị chiến lược gia người Đức đã ngoài 80 tuổi. Ông vẫn rất minh mẫn, đi lại nhanh nhẹn trong khi nhiều học trò đã dần chậm chạp, không còn sung sức như thời làm cầu thủ. Nhưng ngay cả lúc sống khỏe mạnh, Weigang dường như biết ông không còn nhiều thời gian khi tuổi đã cao. Đó là lý do ngày hôm ấy, họ cùng nhau kể lại rất nhiều câu chuyện quá khứ như để nhắc nhau sẽ không bao giờ quên.

Weigang, người khai sáng cho bóng đá Việt Nam giữa màn đêm u tối - Ảnh 7
Tháng 2/2017, HLV Weigang rời Malaysia, nơi ông vẫn làm việc bền bỉ ở tuổi 81 để về Đức phẫu thuật mắt. Đến tháng 6 cùng năm, ông qua đời vì một cơn đau tim. Các cựu tuyển thủ Việt Nam khi biết Weigang qua đời đều bất ngờ. Để tri ân người thầy cũ, HLV trưởng ĐT Việt Nam Nguyễn Hữu Thắng còn muốn thực hiện 1 phút mặc niệm trên sân ở vòng loại Asian Cup nhưng ý định này không được Liên đoàn bóng đá châu Á (AFC) phê duyệt.

Càng dấn thân vào công tác huấn luyện, những người như Minh Chiến, Huỳnh Đức, Hữu Thắng... mới hiểu hơn về điều HLV Weigang từng làm, từng chỉ bảo họ xưa kia. Cách làm việc của ông thầy người Đức có thể khắt khe, cứng nhắc nhưng thực chất đó là biểu hiện của sự tỉ mỉ, khoa học. Giữa thời buổi bóng đá Việt Nam còn mông muội và u ám, Weigang chính là người đầu tiên xuất hiện, khai sáng cho tất cả.

Nguồn ảnh sử dụng trong bài viết:
Ảnh 1: The Star
Ảnh 2: Tư liệu/PLO
Ảnh 3: Zulkifly Abdul Hamid/www.asiana.my
Ảnh 4: Quang Minh/VTC
Ảnh 5: Bình luận viên Quang Huy
Ảnh 6: Boris Streubel/Bongarts/Getty Images
Ảnh 7: Friedemann Vogel/Bongarts/Getty Images
 
  • Like
Reactions: cr7 and JayKen