[EPL-Vòng 12] Arsenal vs Manchester United, Emirates, 19h45' (GMT+7) thứ 7 ngày 8/11

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Tom

chi chi ri mi
Cuối tuần này, mọi sự chú ý của người hâm mộ trái bóng tròn đều dồn vào trận cầu tâm điểm của vòng đấu thứ 12 trên sân vận động Emirates: chủ nhà Arsenal tiếp đón các vị khách Manchester United. Một cặp đấu luôn đầy kịch tính, bất ngờ và không bao giờ khoan nhượng lại sắp sửa bắt đầu.



Arsenal – Đứng lên hay … chuẩn bị rã đám


Ngay cả những cậu bé(đương nhiên là nhỏ hơn những cậu bé của Arsene Wenger rất nhiều) cũng có thể chỉ ra những vấn đề, những điểm yếu cố hữu, những lục đục nội bộ của “Những khẩu thần công” trong thời điểm hiện nay. Thậm chí, tình thế của Arsenal còn đáng lo ngại hơn nếu họ không thể kiếm được ít nhất là một điểm vào cuối tuần này. Có vẻ “Giáo sư” đã mất khả năng kiểm soát tình hình khi để Fabregas và Adebayor tự tin thể hiện mình trên báo chí, trong phòng thay đồ hơn là trên sân cỏ. Ông loay hoay bám víu lấy người đội trưởng “mít ướt” Gallas của mình và thầm mong anh này có thể truyền đạt cho những đồng đội chơi bên cạnh kĩ năng chơi bóng bổng, điều mà ông đã phàn nàn sau trận thua Stoke City. Sau hơn 10 năm dẫn dắt đội bóng, khả năng chống bóng bổng kém là một trong rất nhiều điều Arsene mang lại (hay lấy đi) cho đội bóng của mình.


41697_Gallas.jpg


Trước khi Wenger đến với Arsenal, đội bóng là một trong những đội có lối chơi khá tiêu cực ở giải ngoại hạng. Họ có một hàng tứ vệ tốt và đội hình thiên về thể lực, chơi xù xì và chắc chắn. Arsene đã thay đổi tất cả. Những pha đan bóng đầy tính nghệ thuật, các cầu thủ hiểu nhau đến từng bước chạy, họ làm cho đối thủ của mình luôn cuồng quay trong nhịp độ và khí thế tấn công vũ bão. Cùng với ManUtd họ được nhìn nhận là đội bóng chơi bóng đá đẹp bậc nhất nước Anh và của cả thế giới. Trong nhiều năm liên tiếp, Arsenal luôn giành được một trong hai vị trí đầu tiên trên bảng xếp hạng khi mùa giải kết thúc. 49 trận bất bại quả thực là một kỉ lục đáng khâm phục.


Đó là về lối chơi, còn về mặt nhân sự, Wenger còn làm được nhiều điều hơn thế. Khả năng tìm kiếm, phát hiện và bồi dưỡng con người của Wenger luôn luôn được các quản lý đội bóng hàng đầu trên thế giới ngưỡng mộ và thèm khát. Dưới bàn tay nhào nặn của mình, “giáo sư” tạo ra những ngôi sao và đẩy họ đi cùng lúc mang về cho câu lạc bộ những khoản tiền khổng lồ. Trong con mắt của người hâm mộ và các thành viên khác của Arsenal, Wenger quả thật là một vị thánh.


Nhưng còn dưới mắt của những người khác, đơn cử như huấn luyện viên câu lạc bộ khác thì sao? Khâm phục, dĩ nhiên rồi, bởi ông có tài mà. Nhưng họ cũng cảm thấy ganh tị về vị thế của ông. Đơn giản, ở Arsenal, ông là người không thể bị đụng tới, điều mà chỉ có Sir Alex Ferguson có được ở tầm huấn luyện viên. Đã có lần Mourinho lên tiếng cười nhạo “giáo sư”: Có lẽ chỉ có Arsene là không bị áp lực nào sau 3,4 trận thua liên tiếp cả. Ở sân Emirates, tất cả đều tôn sùng ông dù cho bây giờ vinh quang đã là một cái gì khá xa rồi.


41941_Wenger.jpg


Cái tên Wenger gắn liền với tuổi trẻ nhưng đáng tiếc nó lại không đồng nghĩa với sự tươi mới, mà trái lại nó là hiện thân của một thứ đã thực sự cằn cỗi, bảo thủ: tư duy. Nghe có vẻ hơi lạ nếu chỉ nhìn cách đá của Thần công trong một trận đấu cụ thể nào đó, nhưng nó lại rất hợp lí nếu như chúng ta nhìn dưới giác độ cả một quá trình. Dường như sau hơn 10 năm, lối chơi, chiến thuật của đội bóng vẫn luôn như vậy, đẹp mắt và có phần … hồn nhiên, mong manh. Họ tràn lên áp đặt lối chơi, đan lát, chạy chỗ một cách uyển chuyển và tinh tế, lắm lúc thật tàn nhẫn lúc dẫn bàn. Nhưng cũng lại cuống cuồng, rời rạc, bế tắc và yếu đuối khi lâm vào nghịch cảnh. Họ đá đẹp, họ thành công. Nhưng đến khi thất bại, họ lại không thể nào đứng lên được nữa. Vậy thì Wenger ơi, “khi không còn gì để nói với người đàn bà tốt hơn là ông nên đi cho rồi”.


walcott%20injury1.jpg


ManUtd – Tất cả vì Fergie


22 năm rồi, người đàn ông người Scotland vẫn ở đó. Mái tóc đã đổi màu bạc trắng cùng thời gian, nhưng đôi mắt ấy – đôi mắt luôn ánh lên sự tự tin, luôn ánh lên niềm nhiệt huyết, sự say mê của một đứa trẻ và nụ cười rạng rỡ khi chiến thắng cũng như gương mặt đăm chiêu khi thất bại thì vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí của những Mancunian. Và sẽ thật thiếu sót nếu chúng ta không nhắc tới những thỏi kẹo cao su. Chính cái động tác nhóp nhép ấy đã giúp ông, một người gần 70 tuổi có thể trụ vững trên chiếc ghế cực nóng, trụ vững trên cương vị dẫn dắt một đội bóng hàng đầu. Nhưng vị thế mà ông có được ngày nay là do ông có được, do bản lĩnh vượt qua thử thách của mình, chứ không đơn thuần là được “thần thánh hóa” như vị “giáo sư” đáng kính ở trên. Buổi đầu cầm quân ông cũng đã từng bị thử thách, bị đặt trước áp lực bị sa thải, trước khi cùng Quỷ đỏ đạt được những thành công ban đầu. Và chỉ mới đây vài năm thôi, khi giải đấu nước Anh bị bao phủ bởi những đồng Rúp, không ít người trong chúng ta đều đã nghĩ, thời của Fergie đã hết.


Nhưng ông đã chứng minh những nhận định đó là sai lầm, và câu nói của cậu học trò cưng Eric Cantona là chưa thật chuẩn xác. Hay nói đúng hơn, ông đã biết làm tươi mới tình yêu của bản thân, biết sống và cháy mãnh liệt cùng với nó. Thật vậy, Quỷ đỏ - người đàn bà mê đắm của lòng ông, luôn biết thay đổi theo thời thế để có được thành công và quan trọng hơn, luôn giữ trong tim triết lí và tình yêu của ông đối với bóng đá đẹp. 22 năm với một tư duy, triết lí bóng đá biện chứng, ông đã thực sự khiến tất cả mọi người phải cảm phục. Và tất cả đều cảm thấy lo sợ. Họ sợ, một ngày họ sẽ mất ông, một ngày ông không còn tiếp tục công việc huấn luyện tại ManU nữa. Ngày đó sẽ không xa và khi nó tới ắt hẳn sẽ là một cú sốc không nhỏ cho những Quỷ đỏ trung thành nói riêng và những ai yêu bóng đá nói chung trên toàn thế giới. Nhưng thôi, đó vẫn là câu chuyện của ngày mai, của những điều chưa đến. Trước mắt, hãy cứ tận hưởng những niềm vui sướng cùng những trở trăn mà ông và cùng các cậu học trò cưng Rooney, Ronaldo, Berbatov… mang lại.


081105160249-175-11.jpg


Trận chiến đi tìm người thủ lĩnh


Arsenal sôi sục, nháo nhào sau hai trận thua trước hai đội bóng mới lên hạng và trận hòa tai hại với Spurs sau khi đã dẫn 4-2 và trận đấu chỉ còn 5’ là kết thúc. Bây giờ chưa phải là thảm họa nhưng nó cũng ở gần đâu đây lắm rồi nếu Emirates không thể giúp Thần công có điểm cuối tuần này. Các cầu thủ trẻ không có lỗi. Họ ra sân thi đấu nhiệt tình và làm tất cả khả năng. Nhưng kết quả thu được thì lại thật đáng thất vọng. Cũng dễ hiểu thôi, họ không thể nào có đủ sức lực và tài năng trên một chặng đường dài trong khi phải gánh lên vai quá nhiều trọng trách, quá nhiều kì vọng. Chung qui lại, đó cũng đều do họ thiếu một thủ lĩnh đích thực. Thủ quân thực sự là một bài toán quá đỗi nan giải của Arsenal lúc này, khiến nhiều fan hâm mộ Pháo thủ chạnh lòng nhớ đến những người đội trưởng mẫu mực xưa kia như Tony Adams hay Patrick Vieira. Dẫu đã đánh đầu ghi bàn, nhưng thử hỏi Gallas đã ở đâu khi Tottenham vùng lên trong những phút cuối trận? Anh cũng tỏ ra bất lực trong việc chỉ huy hàng phòng ngự trong những tình huống ném biên vào của Stoke City trong trận đấu sau đó. Dường như ngoài người thầy của mình, chả ai ở Arsenal còn ủng hộ anh nữa. Mới đây thôi, Cesc đã lên tiếng nhận trách nhiệm, vấn đề còn lại là Wenger đã sẵn sàng mạo hiểm hay chưa bởi nếu Fabregas thất bại, tất cả sẽ sụp đổ thật sự.


200811316217_Doi%20truong%20moi%20cua%20Arsenal,%20CescFabregas.jpg


Quỷ đỏ cũng đã dành nhiều thời gian đi tìm câu trả lời cho chiếc băng đội trưởng. Không chỉ đến lúc này mà ngay từ mùa bóng trước điều này cũng đã được đặt ra sau chấn thương của Gary Neville. Tưởng như chúng ta đã tìm thấy Ferdinand sau màn trình diễn tuyệt vời trong vai trò chỉ huy đội bóng trong trận bán kết lượt về năm ngoái với Barcelona nhưng những màn trình diễn tệ hại gần đây của trung vệ đội tuyển Anh đã gióng lên những hồi chuông báo động. Cuối tuần này, có thể anh sẽ không đeo băng đội trưởng ngay từ đầu bởi Neville nhiều khả năng sẽ đá chính khi Brown còn đang bị chấn thương, nhưng Rio cần phải chứng tỏ mình là sự lựa chọn tốt nhất trong thời điểm hiện tại.


rio1400.jpg


Cú sút phạt tuyệt đẹp của Owen Hagreaves cuối mùa giải năm ngoái đã làm tiêu tan mọi nỗ lực của Arsenal trong việc chinh phục giải đấu cao nhất nước Anh dẫn theo sự ra đi của hàng loạt trụ cột quan trọng của đội bóng như A.Hleb,Flamini… để đến bây giờ, Arsenal đã thực sự không còn đường lùi. Ai sẽ là người tung lưỡi dao chí mạng giết chết tham vọng đội bóng trẻ trung của “giáo sư”, giúp họ tiết kiệm được một khỏan tiền nhờ đặt được vé sớm cho kì nghỉ hè năm sau hay đội bóng trong thế đường cùng sẽ vùng lên dữ dội và thành công? Kịch tính và nhiều cảm xúc, chắc chắn là như vậy, Emirates đang chờ tất cả chúng ta.


fdfb48ca6295625bd21ee226311dc27d-2.jpg

P.S: Cả hai đều có kết quả hòa trong loạt đấu giữa tuần tại UCL chứng tỏ, mọi tâm trí của thành viên cả 2 đội bóng đều đã đổ dồn vào trận đấu tối thứ 7 này. Hàng thủ của MU vẫn chơi chưa thật sự chắc chắn và có nhiều tình huống lơ đãng đáng trách. Ber3 vẫn chưa thật sự bén nhạy khi bỏ lỡ cơ hội trời cho ở phút bù giờ cuối trận. Tevez vẫn đang bị bất ổn về tâm lí. Hi vọng họ sẽ tìm lại được chính mình một cách nhanh nhất, luôn biết đứng lên mạnh mẽ như ông thầy của mình. :D
 
Sửa lần cuối:

Nani VN

Hard Worker
8/4/08
304
10
MUSVN Đồng
0
Points
0
LỊCH SỬ ĐỐI ĐẦU GIỮA ARSENAL – MANCHESTER UNITED

Cuối tuần này, trận đấu kinh điển nhất của bóng đá xứ sở sương mù vào thời điểm hiện tại giữa Arsenal và Manchester United sẽ diễn ra trên sân Emirates. Trong 2 thập kỷ trở lại đây, họ là những đội bóng xuất sắc của nước Anh và trận đối đầu này luôn xứng đáng được gọi là trận derby nước Anh.

Vì sao cuộc đối đầu giữa họ luôn luôn căng thẳng, luôn luôn là trận đấu tâm điểm được mọi người chờ đợi ở mỗi mùa giải, cho dù đang mạnh hay yếu, cho dù họ đang ở vị trí nào trên bảng xếp hạng, phong độ đang như thế nào…Tại sao đó không phải là Liverpool hay Chelsea ? Chúng ta hãy cùng nhau nhìn lại lịch sử đối đầu của 2 CLB.

200429.jpg

Đôi nét về lịch sử đối đầu giữa 2 CLB:

Hai đội gặp nhau lần đầu tiên vào ngày 13/10/1894, khi đó Newton Heath, tiền thân của Manchester Utd sau này, đã hoà 3-3 với Woolwich, tên đầu tiên của Arsenal tại giải hạng Hai của Anh ( tương đương giải hạng Nhất ngày nay ). Lần đầu tiên với 6 bàn thắng ấy như một lời tiên đoán rằng họ sẽ trở thành kỳ phùng địch thủ của nhau đúng 1 thế kỷ trở về sau.

Và quả là như vậy, kể từ khi giải Ngoại hạng Anh ra đời năm 1992 cho đến nay đã trải qua 16 năm, Man Utd và Arsenal luôn là hai CLB thay phiên nhau thống trị bóng đá Anh - trong đó số lần mà Quỷ Đỏ đăng quang là nhiều hơn đáng kể so với Pháo Thủ.

Trong suốt chiếu dài lịch sử, họ đã gặp nhau tổng cộng 194 trận.Trong 194 trận đã đấu đó, Arsenal thắng 72 trận, hoà 41 trận và thua 79 trận.Họ ghi được 277 bàn và để thủng lướI 287 quả. Tính riêng trên sân nhà của Arsenal thì đội chủ nhà giành thắng lợI 54 trận, hoà 15 và thua 23 trận trong tổng số 92 trận đã đấu.

MU-Arsenal2.jpg

Trấn đấu có tỉ số cao nhất giữa 2 đội :
Arsenal 4 - 5 Man Utd. mùa giải 1957/1958

Trận đấu ManUtd thắng đậm nhất:
Man Utd. 6 - 1 Arsenal mùa giải 2000/2001

Trận đấu Arsenal thắng đậm nhất:
Arsenal 6 - 2 Man Utd. mùa giải 1946/1947

THÀNH TÍCH ĐỐI ĐẦU 8 MÙA GIẢI GẦN ĐÂY :

Mùa bóng 2007/2008 :
13/4 : Man Utd. 2 - 1 Arsenal Premiership ( Ronaldo, Hargreaves )
16/2 : Man Utd. 4 - 0 Arsenal F.A. Cup ( Rooney 2, Fletcher 2, Nani )
01/11 : Arsenal 2 - 2 Man Utd. Premiership ( W.Gallas org, C.RonaldO:-)

Mùa bóng 2006/2007 :
21/1 : Manchester United 0 - 1 Arsenal Premiership
17/9 : Arsenal 2 - 1 Man Utd. Premiership ( W.Rooney )

Mùa bóng 2005/2006 :
09/4 : Manchester United 2 - 0 Arsenal Premiership ( W.Rooney, Park Ji Sung )
03/1 : Arsenal 0 - 0 Man Utd. Premiership

Mùa bóng 2004/2005
21/5 : Arsenal 0 - 0 Man Utd. F.A. Cup
01/2 : Arsenal 2 - 4 Man Utd. Premiership ( Gigs, Ronaldo 2, O’Shea )
01/12 : Man Utd. 1 - 0 Arsenal League Cup ( K.Richardson )
24/10 : Man Utd. 2 - 0 Arsenal Premiership ( Van Nistelrooy, Rooney )
08/8 : Arsenal 3 - 1 Man Utd. Charity Shield ( A.Smith )

Mùa bóng 2003/2004
03/4 : Arsenal 0 - 1 Man Utd. F.A. Cup ( Scholes )
28/3 : Arsenal 1 - 1 Man Utd. Premiership ( Saha )
21/9 : Man Utd. 0 - 0 Arsenal Premiership
10/8 : Man Utd. 1 - 1 Arsenal Charity Shield ( Silvestre )
Manchester United thắng 4-3 loạt đá penalty tại Millennium Stadium, Cardiff.

Mùa bóng 2002/2003
16/4 : Arsenal 2 - 2 Man Utd. Premiership ( Van Nistelrooy, Giggs )
15/2 : Man Utd. 0 - 2 Arsenal F.A. Cup
07/12 : Man Utd. 2 - 0 Arsenal Premiership ( Veron, Scholes )

Mùa bóng 2001/2002
08/5 : Man Utd. 0 - 1 Arsenal Premiership
25/11 : Arsenal 3 - 1 Man Utd. Premiership ( Scholes )
05/11 : Arsenal 4 - 0 Man Utd. League Cup

Mùa bóng 2000/2001
25/2 : Man Utd. 6 - 1 Arsenal Premiership ( Yorke 3, Keane, Solskjaer, Sheringham )
01/10 : Arsenal 1 - 0 Man Utd. Premiership
… … …

mu-arsenal2-1.jpg


Thongkebanthang.jpg

Như vậy, về mặt đối đầu trực tiếp cũng vậy, United có nhiều trận thắng hơn và ngoạn mục hơn:

1. Manchester Utd thắng Arsenal 5-4 ở giải hạng Nhất (tiền thân của Premier League ngày nay) ngay trên sân Highbury mùa 1957/58. Đây là một trong những trận đấu tấn công hay nhất từng có tại Highbury, trận đấu này được Arsenal xếp trong top 50 sự kiện vĩ đại nhất trong lịch sử của họ - vinh dự khi "được" thất bại dưới tay của thế hệ "Busby's babes".

2. Manchester United thắng Arsenal 2-1 trong trận đá lại bán kết FA Cup mùa 1998/99 để đến vinh quang tột đỉnh với cú ăn ba vĩ đại - được coi là trận đấu hay nhất trong lịch sử FA Cup (chiếc cúp lâu đời nhất thế giới với Man Utd là đội đăng quang nhiều lần nhất).

3. Manchester Utd thắng Arsenal 6-1 và đăng quang ngôi vô địch Premier League 2000/01 sớm 5 vòng, đó là trận thắng đậm nhất trong lịch sử đối đầu giữa 2 đội.

4. Manchester Utd thắng Arsenal 2-0 ở trận lượt đi Premier League mùa 2004/05, chấm dứt chuỗi 49 trận bất bại vốn được coi là vinh quang tột đỉnh nhất của Arsenal (trong 49 trận đó, Pháo Thủ cũng không một lần thắng được Man Utd) khiến đội bóng thành London xuống tinh thần và không thể trở lại là chính mình trong suốt một thời gian dài sau đó. Trận lượt về Quỷ Đỏ lại tiếp tục thắng 4-2 ngay trên sân của đối thủ...

Ngược lại, cái cách mà Arsenal giành chiến thắng được xem là ít thuyết phục hơn so với đội bóng của Sir Alex:

1. Trận chung kết FA Cup mùa 2004/05, họ đã may mắn thắng Man Utd trong loạt đá luân lưu 11 mét sau khi hoàn toàn lép vế đối thủ trong suốt 120 phút trước đó. HLV Arsene Wenger đeo huy chương vàng nhưng vẫn thừa nhận trong cuộc trả lời phỏng vấn rằng Man Utd đã thi đấu hoàn toàn áp đảo họ.

2. Hoặc như mùa giải trước, Arsenal đã thắng được United ở cả lượt đi và về nhưng họ chỉ thắng 1-0 và 2-1, đều ở những phút cuối và giây cuối nhờ những sai lầm của những cá nhân còn so về thế trận rõ ràng United hoàn toàn không chịu lép vế. Thế nhưng, khi mùa giải khép lại, Arsenal lại xếp thứ tư còn Manchester Utd là đội vô địch sớm. Rooney cho biết hai trận thua trước Arsenal chính là hai trận đấu quan trọng để đưa United đến chức vô địch.

Và bên cạnh đó, chúng ta cũng dễ dàng nhận thấy 2 cái tên W.Rooney C.Ronaldo thường xuyên xuất hiện trong danh sách ghi bàn mỗi khi Quỷ Đỏ gặp Arsenal ở mỗi mùa giải. Hy vọng rằng ngày 8/11 sắp tới, điều này sẽ một lần nữa được khẳng định.

MU-Arsenal.jpg

(Tổng hợp tài liệu)
… … …
 
Sửa lần cuối:

ilovemanutd

Well-known member
22/8/08
163
0
MUSVN Đồng
0
Points
0
một trận đấu hấp dẫn và rất đáng xem đây, hi vọng một chiến thắng cho MU
 

[MU]Bống

Well-known member
6/4/08
74
0
xưởng Chocolate
360.yahoo.com
MUSVN Đồng
0
Points
0
Nếu Wenger là giáo sư thì Sir Alex nhà mình là bác học!!!Cứ tin là chúng ta có 3 điểm đi vì nhà của chúng ta là Nhà hát của những giấc mơ...luôn luôn thành hiện thực kia mà!
 

Pe0-pe0

Active member
17/9/08
41
0
MUSVN Đồng
0
Points
0
Nếu Wenger là giáo sư thì Sir Alex nhà mình là bác học!!!Cứ tin là chúng ta có 3 điểm đi vì nhà của chúng ta là Nhà hát của những giấc mơ...luôn luôn thành hiện thực kia mà!

Ủa tưởng đá ở Emirate cơ mà. Nhưng ko sao thần công làm sao bắn tốt ở "quốc gia sương mù được". với vẩn lại tự tay đốt lưới thôi. Không lo
 

Mr. Acxii

Joomlaaaaaaa!
19/6/08
252
0
Now: HCM City
MUSVN Đồng
0
Points
0
vừa đá với Celtic kiểu dành sức cho Ass!! Hy vọng cuối tuần, Quỷ sẽ đâm lủng bọn Ass!!!
 

Just4Funs

¦-¦uyền †hoại
8/4/08
4,640
1
MUSVN Đồng
0
Points
0
Lâu rồi mới thấy a Tom viết ;;)

Trận này phải thắng vì SAF >:D<

Kỉ niệm 22 năm =p~

22 mươi năm rồi, người đàn ông người Scotland vẫn ở đó

22 mươi năm rồi :|
 

Nani VN

Hard Worker
8/4/08
304
10
MUSVN Đồng
0
Points
0
Arsenal - Manchester United: Góc nhìn từ lịch sử

Điểm chung trong những cuộc chạm trán giữa họ là sự căng thẳng, quyết liệt thậm chí có phần thô bạo và những thẻ vàng, thẻ đỏ để làm nguội những cái đầu nóng. Diễn biến trận đấu luôn rất khó lường và thường xuất hiện những tình tiết bất ngờ. Cũng phải kể đến cả những giây phút lóe sáng của các ngôi sao.

Hãy nhìn lại những trận đấu giữa Arsenal và Manchester United đáng nhớ nhất trong gần 20 chục năm trở lại đây :

1. Arsenal 2-6 Manchester United (Highbury, ngày 28 tháng 11 năm 1990)

Một đêm ác mộng của Arsenal trên sân nhà Highbury khi bị MU "tàn sát" đến 2-6. Tuy nhiên, nó diễn ra ở tận năm 1990 khi mà MU mới đang bắt đầu chuẩn bị những tiền đề cho giai đoạn bùng nổ sau này còn Arsenal vẫn chưa là một thế lực ở nước Anh. Và chỉ là một trận đấu ở League Cup (Cúp Liên đoàn Anh) chứ không phải là giải VĐQG.

MU hồi đó đã có Ferguson nhưng Wenger chưa có mặt ở Arsenal. Đó là một trận đấu xuất thần của tiền vệ mang chiếc áo số 7 huyền thoại tại MU, Lee Sharpe ("tiền bối" của những Eric Cantona, Beckham, Ronaldo ở số áo này). Anh đã lập một hat-trick trong trận đại thắng của đội khách. Ba bàn còn lại của MU do Mark Hughes (hiện là HLV của Blackburn), Wallace, C.Blackmore. Hai bàn gỡ của Arsenal do Alan Smith (trùng tên với tiền đạo Alan Smith sau này, từng có thời gian chơi ở MU), một chân sút nổi danh của Arsenal thời kỳ đó. A.Smith đã có hơn 100 bàn thắng trong 8 năm khoác áo đội bóng thành London.

Dù thế, ở trận chung kết League Cup mùa giải đó, MU đã thua Sheffield Wednesday. Tuy nhiên, họ đã giành được chiếc cúp C2 châu Âu, danh hiệu lớn thứ 2 trong bộ sưu tập đồ sộ của Alex Ferguson ở Manchester United (sau chiếc cúp FA cách đó 1 năm).

Đội hình thi đấu:
Arsenal: Seaman, Dixon, Winterburn, Thomas, Bould, Adams, P Groves, P Davis, AM Smith, Merson, Limpar (Campbell)
Manchester United: Sealey - Irwin, Blackmore, Bruce, Pallister - Ince, L.Sharpe, Hughes, Phelan - Wallace, McClair

2. Manchester United 2-1 Arsenal (Villa Park, ngày 14 tháng 4 năm 1999)

Trong mùa giải 1998-1999 đầy huy hoàng ấy, có một dấu ấn không thể nào phai mờ. Đó chính là trận đá lại giữa Arsenal và Manchester United tại vòng bán kết cúp FA. Ở trận trước đó, hai đội đã hòa 0-0 và buộc phải thi đấu thêm 1 trận ở sân trung lập (Villa Park của CLB Aston Villa) để phân thắng bại. Phút 17, tiền vệ điển trai David Beckham tung cú sút quen thuộc bằng lòng trong chân phải ở cự ly 25m, mở tỷ số của trận đấu. Đến phút 69, Bergkamp đáp trả bằng một cú sút chìm cũng từ khoảng cách tương tự, gỡ hòa cho Arsenal.

Vài phút sau, Roy Keane nhận thẻ vàng thứ 2 sau pha phạm lỗi với Overmars và phải rời khỏi sân. Niềm hy vọng chiến thắng của Arsenal lên cao hơn bao giờ hết. Nhưng họ không thể làm gì nổi 10 người của đối thủ. Kịch tính của trận đấu được đẩy lên đỉnh điểm khi đúng vào phút 91, Phil Neville phạm lỗi với Ray Parlour trong vòng cấm và trọng tài chỉ ngay vào chấm phạt đền. Tiền đạo người Hà Lan, Bergkamp là người thực hiện nhưng anh không thể thắng nổi thủ môn huyền thoại của MU, Peter Schmeichel. Có lẽ đây là tình huống tiếc nuối nhất trong sự nghiệp thi đấu của Bergkamp. Bởi nó đã không đưa đội nhà đến chiến thắng, thậm chí còn "giúp" để Ryan Giggs thực hiện pha ghi bàn đẹp như mơ.

Phút thứ 109 của hiệp phụ thứ 2, Patrick Viera chuyền ngang bất cẩn và tiền vệ này không thể ngờ rằng lỗi lầm đó của mình là điểm xuất phát của bàn thắng đẹp nhất trong lịch sử cúp FA. Giggs lấy được bóng và chàng cầu thủ người xứ Wales đã thực hiện màn solo ngoạn mục từ giữa sân, dùng tốc độ và kỹ thuật điêu luyện vượt qua 3 cầu thủ của Arsenal trước khi dứt điểm quyết đoán trong vòng cấm, tung nóc lưới Seaman. Đây có lẽ là bàn thắng đẹp nhất trong sự nghiệp của Ryan Giggs. MU lọt vào chung kết cúp FA và đánh bại Newcastle, hoàn thành một trong 3 chiến tích lẫy lừng của năm 1998-1999.

image001.jpg

Ryan Giggs và bàn thắng để đời ở cúp FA​

Đội hình thi đấu
Manchester United: Schmeichel, G.Neville, Johnsen, Stam, P.Neville, Beckham, Keane, Blomqvist (Giggs), Butt, Sheringham (Scholes), Solskjaer (Yorke)
Arsenal: Seaman, Adams, Dixon, Winterburn, Keown, Vieira, Petit (Bould), Parlour (Kanu), Ljungberg (Overmars), Anelka, Bergkamp

3. Arsenal 1-0 Manchester United (Highbury, ngày 01 tháng 10 năm 2000)

MU giai đoạn này đang ở trong thời kỳ rực rỡ nhất dưới thời của HLV Alex Ferguson với 2 chức vô địch Premier Leage liên tiếp, đặc biệt là cú ăn ba vào mùa giải 1998-1999. Với sức mạnh của một đội hình đang đạt độ chín, MU không khó để kiểm soát thế trận dù phải chơi trên sân Highbury. Nhưng mọi nỗ lực của Beckham, Cole, Scholes, Giggs hay Sheringham đều bất thành trước một hàng thủ vững vàng do huyền thoại của Arsenal, Tony Adams chỉ huy.

Và một khoảng khắc tỏa sáng của Henry đã mang về thắng lợi cho Arsenal. Phút 30, nhận đường chuyền của Grimandi trong tư thế quay lưng lại khung thành Barthez, "Đứa con của thần gió" đã có một pha xử lý xuất thần, làm bất ngờ nhiều người. Những tưởng Henry sẽ tìm cách đi bóng qua Denis Irwin nhưng Titi lại nghĩ khác... Tiền đạo xuất sắc nhất trong lịch sử của Arsenal đã dùng chân phải hất bóng lên sau đó quay người thực hiện ngay cú vô-lê khi bóng vẫn ở trên không. Trái bóng đi theo hình cầu vồng, bay qua đầu Barthez rồi đi vào lưới trước sự ngỡ ngàng của tất cả những người có mặt trên sân đấu lúc đó. Chỉ có những thiên tài mới tạo nên được khoảnh khắc kỳ diệu đến thế. Bàn thắng của Henry vẫn được người ta nhắc đến rất lâu sau đó và lọt vào danh sách những bàn thắng đẹp nhất trong lịch sử Premier League.

Arsenal13.jpg

Dù thế, nó cũng không giúp Arsenal đăng quang trong mùa giải đó. MU vẫn là đội lên ngôi và hoàn tất cú hat-trick giành chức vô địch giải Ngoại hạng Anh 3 mùa liên tiếp. Trong đội hình ở trận đó, không có cầu thủ hiện vẫn còn đang thi đấu cho Arsenal trong khi MU vẫn còn Gary Neville, Silvestre, Scholes, Giggs.

Đội hình thi đấu:
Arsenal: Seaman, Luzhny, Keown, Adams, Silvinho, Bergkamp (Wiltord 78), Grimandi, Parlour, Ljungberg, Henry, Kanu
Manchester United: Barthez, Irwin, G. Neville, Johnsen, Silvestre, Beckham, Scholes, Keane, Giggs (Solskjaer 85), Cole, Sheringham (Yorke 68)

4. Manchester United 6-1 Arsenal (Old Trafford, ngày 25 tháng 2 năm 2001)

Lại thêm một trận đấu kinh hoàng nữa với The Gunners nhưng lần này mọi thứ đã khác xa so với hồi năm 1990. Lúc này, có thể thấy về mặt thực lực, Arsenal không kém xa MU bao nhiêu. "Quỷ đỏ" thành Manchester có Giggs, Beckham, Keane, Cole, Yorke, Scholes thì "Pháo thủ" thành London có Pires, Viera, Henry, A.Cole, Wiltord. Arsenal đang là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của MU ở nước Anh.

Vì thế, có nhiều người đã không tin nổi vào mắt mình khi bảng điện tử của sân Old Trafford hiện lên con số 6-1 ở một trận đấu giữa 2 kỳ phùng địch thủ. Năm 1990, Lee Sharpe ghi 3 bàn vào lưới Arsenal thì năm 2001, Dwight Yorke cũng thực hiện được điều tương tự với 3 bàn thắng liên tiếp chỉ trong vòng 22 phút. Đây chính là trận đấu hay nhất của tiền đạo người Trinidad & Tobago trong màu áo đội bóng thành Manchester.

Trận đấu này, các cầu thủ Manchester United thi đấu như "lên đồng" trong khi Arsenal dường như bị "ma ám". Mọi đường phối hợp tấn công của MU đều dễ dàng vượt qua hàng thủ Arsenal và các cú dứt điểm cuối cùng cũng chính xác đến kỳ lạ. Và thày trò Wenger đã hoàn toàn sụp đổ chỉ trong hiệp 1 với kết quả 1-5. Họ không còn tinh thần nào để thi đấu trong hiệp 2 còn MU cũng chẳng muốn dày vò thêm nỗi đau đớn của đối phương nên chỉ có thêm 1 bàn thắng vào phút 89 của Sheringham (vào thay Yorke). Cho đến nay, đây vẫn là trận thua "đậm đà" nhất của Arsenal tại Premier League.

image002.jpg

Dwight Yorke: Ngôi sao sáng nhất trên bầu trời Old Trafford vào cái ngày 25 tháng 2 năm 2001​

MU đã "rửa hận" được thất bại 0-1 ở trận lượt đi và cũng đánh gục luôn ý chí của Arsenal. Bởi sau đó, các Pháo thủ đã không thể gượng dậy nổi và đành nhìn đối thủ băng băng về đích. Mùa giải 2000-2001 quả là có nhiều điều đáng nhớ với CĐV 2 đội vì cả 2 trận đối đầu giữa họ ở Premiership đều có quá nhiều điều không thể nào quên.

Đội hình thi đấu
Manchester United: Barthez, Gary Neville, Silvestre, Brown, Stam, Beckham, Butt, Keane (Chadwick 75'), Scholes, Yorke (Sheringham 75'), Solskjaer
Arsenal: Seaman, Luzhny, A.Cole (Ljungberg 46'), Grimandi, Stepanovs, Pires, Vieira, Parlour (Vivas 68'), Silvinho, Wiltord, Henry


5. Manchester United 0-1 Arsenal (Old Trafford, ngày 8 tháng 5 năm 2002)

Đây là trận đấu quyết định chức vô địch của mùa giải 2001-2002. Lúc đó, đã là vòng 37 và Arsenal đang hơn MU 5 điểm. "Quỷ đỏ" buộc phải thắng nếu còn muốn giành chức vô địch Premier League trong khi đối thủ Arsenal chỉ cần không thua là đủ điều kiện lên ngôi. Và họ còn làm được nhiều hơn thế. Phút 57, Silvestre chuyền bóng vào chân ... Parlour và tiền vệ này rất nhanh chuyền cho Wiltord. Bóng sau đó được tiền đạo này đẩy xuống thông minh cho Ljungberg bắt tốc đô rồi kết thúc bằng một cú sút chéo góc. Barthez đã bay người đẩy bóng ra và lại là Wiltord đã có mặt đúng lúc đưa bóng vào lưới trống.

Dù sau đó rất nỗ lực nhưng MU đã không thể thay đổi được số phận và đành ngậm ngùi nhìn "kỳ phùng địch thủ" ăn mừng ngay trên thánh địa Old Trafford của mình. Sau đó, Arsenal còn giành nốt cúp FA để kết thúc một mùa bóng đại thành công với cú đúp ở đấu trường nội địa.

Đội hình thi đấu:
Manchester United: Barthez - P.Neville, Silvestre, Brown, Blanc - Veron (Fortune), Giggs, Scholes, Keane - Solskjaer, Forlan (Nistelrooy)
Arsenal: Seaman; Lauren, Keown, Campbell, Cole; Vieira, Edu, Parlour, Ljungberg; Kanu (Dixon 89), Wiltord

6. Manchester United 0-0 Arsenal (Old Trafford, ngày 21 tháng 9 năm 2003)

Đây là trận lượt đi của mùa giải 2003-2004. Đây cũng là trận derby nước Anh đầu tiên của Cristiano Ronaldo (khi đó anh mới chuyển đến từ Sporting Lisbon vào mùa hè năm 2003). Tại trận đấu đó, trung vệ xuất sắc của bóng đá Anh và CLB Arsenal hồi đó là Sol Campbell (hiện chơi ở Portsmouth) không có mặt. Vì thế, hàng thủ của Arsenal đã yếu đi trông thấy, chưa kể lại phải thi đấu trên sân của đối phương. Nhưng Arsenal ngày hôm đó đã chơi cực tốt và đứng vững trước mọi sức ép của đội chủ nhà. Chàng tiền vệ đầy tài năng nhưng còn quá non (vì mới hơn 18 tuổi) của MU, C.Ronaldo đã bị Ashley Cole vô hiệu hóa.

Đỉnh điểm của trận đấu được đẩy lên khi tiền vệ Patrick Viera phải nhận thẻ vàng thứ 2 và rời khỏi sân sau pha trả đũa với Nistelrooy. Dường như Viera chưa hề chạm vào người Nistelrooy nhưng cầu thủ này vẫn ngã vật xuống sân. Các cầu thủ khách đã nổi xung lên với trọng tài và cả Nistelrooy. Và đến phút cuối cùng của trận đấu, đoạn cao trào nhất đã tới. Martin Keown phạm lỗi với Diego Forlan trong vòng cấm và trọng tài chỉ ngay vào chấm phạt đền mặc cho các cầu thủ Arsenal phản đối kịch liệt. Nistelrooy là người được tin tưởng trao trọng trách nặng nề. Trước màn "uy hiếp" tinh thần của thủ môn Lehmann thông qua những hành động "nhảy múa" trên vạch vôi, chân sút số 1 của MU đã không thể thành công khi sút ...rung xà ngang.

MU-Arsenal01.jpg

Cuộc đấu trí luôn căng thẳng trong và ngoài sân​

Sau pha bóng này, các cầu thủ Arsenal mà tiêu biểu là trung vệ Keown dường như do quá "hả hê" trước cú sút không thành công của đối thủ và cả những ức chế ở trước đó đã lao tới như thể muốn "ăn tươi nuốt sống" Nistelrooy và đưa ra những lời lẽ chế giễu, gây sự với tiền đạo này. Thế là, các cầu thủ khác của cả 2 đội cũng lao vào cuộc "khẩu chiến" bằng cả mồm miệng và chân tay. Kết quả sau trận đấu đó, dù Arsenal hùng dũng rời Old Trafford với 1 điểm trong tay nhưng họ đã bị phạt tiền do không kiểm soát được hành vi của cầu thủ còn Keown, Lauren, Parlour, Viera bị treo giò một số trận. Và trận đấu này đã được báo chí "phong tặng" danh hiệu "Battle of Old Trafford" (Cuộc chiến đấu ở Old Trafford).

Nistelrooy hẳn đã hối hận rất lâu tình huống bỏ lỡ "định mệnh" này bởi nó đã không thể ngăn cản bước tiến của Arsenal trong mùa giải 2003-2004 đại thành công. Họ đã không thua một trận nào ở Premier League mùa giải đó (một kỷ lục) và lên ngôi cực kỳ thuyết phục.

Đội hình thi đấu
Manchester United: Howard - Ferdinand, Phil Neville, Gary Neville, O'Shea (Forlan 76') - Fortune, Giggs, Ronaldo, Keane, Silvestre - Nistelrooy
Arsenal: Lehmann - A.Cole, Keown, Lauren, Toure - Gilberto, Ljungberg, Parlour, Viera - Bergkamp (Edu 82'), Henry


7. Manchester United 2-0 Arsenal (Old Trafford, ngày 24 tháng 10 năm 2004)

Trận đối đầu này đã để lại nhiều ấn tượng khó phai với những diễn biến ở cả trong và ngoài sân cỏ. Thời điểm đó, Arsenal đang sở hữu kỷ lục "vô tiền khoáng hậu": chuỗi 49 trận bất bại ở Premiership. Ngay từ đầu, trận đấu đã diễn ra cực kỳ căng thẳng và quyết liệt. Trọng tài chính Mike Riley dường như có phần thiên vị đội chủ nhà và đã có nhiều pha xử lý gây ức chế cho đội khách. Đó cũng chính là một phần nguyên nhân của những sự việc xảy ra cuối trận đấu. Sau trận đấu, vị trọng tài này đã phải chịu rất nhiều lời chỉ trích.

Phút 15, Ferdinand phạm lỗi với Ljungberg trong một tình huống có thể thành bàn. Nhẽ ra, trung vệ này xứng đáng phải nhận 1 thẻ đỏ trực tiếp nhưng Mike Riley vẫn khoát tay, ra hiệu cho trận đấu tiếp tục. Với phong độ đang ở giai đoạn sung mãn, Arsenal là đội có nhiều cơ hội hơn dù đang phải thi đấu trên Old Trafford. Tuy nhiên, mọi nỗ lực của cả 2 bên đều chưa dẫn tới thành công.

Bước ngoặt của trận đấu đến vào phút 73. Campbell phạm lỗi với Rooney trong một tình huống không rõ ràng. Nhưng Mike Riley đã dứt khoát chỉ tay vào chấm phạt đền 11m dù cả đội Arsenal quây lấy phản đối. Nistelrooy bình tĩnh nhận trọng trách sút phạt. Còn nhớ, cách đây 1 năm, cũng chính sát thủ này đã không thành công trên chấm phạt 11m ở trận gặp Arsenal trên Old Trafford. Nhưng lần này thì khác, Nistelrooy đã không phạm phải sai lầm lần thứ 2 khi đánh lừa Lehmann, mở tỷ số của trận đấu.

image003.jpg

Bàn thắng đầu tiên của Rooney ở Premiership trong màu áo MU là vào lưới .. Arsenal​

Bị dẫn trước trong tình trạng ức chế tinh thần nên không có gì khó hiểu khi những pha lên bóng của đội khách không đạt được sự chính xác và nhuẫn nhuyễn cần thiết. Phút cuối cùng của trận đấu, Louis Saha và Alan Smith đã phối hợp và kiến tạo cho Rooney ghi bàn thắng ấn định tỷ số. Đây là bàn đầu tiên của Rooney ở Premiership trong màu áo MU (hồi đó,tiền đạo mới chuyển đến từ Everton khoảng 1 tháng trước đây). Thắng lợi này cũng giúp MU có được chẵn 1000 điểm ở Premier League.

Trận đấu kết thúc và hai đội rời sân trong ánh mắt "hầm hè" nhau. Nhiều cầu thủ 2 bên không thèm bắt tay nhau như thông lệ thường thấy sau mỗi trận đấu.

Và cuộc chiến đã thực sự bùng nổ khi cả 2 bước vào đường hầm. "Battle of Old Trafford" phiên bản 2 đã tái diễn. Có nhiều nguồn tin cho rằng, cầu thủ 2 đội đã có hành động xô xát với nhau. Riêng HLV Ferguson đã bị "lãnh trọn" cả một đĩa đồ ăn (không rõ là pizza, súp hay cà phê) vào người từ một cầu thủ không thể xác định được của Arsenal. Nhưng vụ việc này đã không thể điều tra một cách rõ ràng khi cả hai bên đều từ chối tiết lộ chi tiết.

Đội hình thi đấu:
Man Utd: Carroll, Gary Neville, Ferdinand, Silvestre, Heinze, Ronaldo (Smith 85), Phil Neville, Scholes, Giggs, Rooney, van Nistelrooy (Saha 90)
Arsenal: Lehmann, Lauren, Campbell, Toure, Cole, Ljungberg, Vieira, Edu, Reyes (Pires 70), Bergkamp, Henry
… … …

Rõ ràng cuộc đối đầu giữa Arenal và MU chưa bao giờ hết căng thẳng. Và lần gặp nhau tới đây, nhiều khả năng sẽ không phải là ngoại lệ.

(Tổng hợp tài liệu)
… … …
 

kienluacheobeo

đứa con của quỷ
22/4/08
2,238
6
35
------The Theatre of Dreams------
MUSVN Đồng
0
Points
0
[EPL-Vòng 9] Arsenal – Manchester United, Svđ Emirates, 19h45 ( GMT+7) thứ 7 ngày 8/11

Arsenal-ManUtd.jpg

ARSENAL vs MANCHESTER UNITED: TỪ HIGHBURY ĐẾN EMIRATES – SÂN KHẤU CỦA 2R

Lượt trận thứ tư vòng bảng Champions League đã khép lại với kết quả có thể tạm hài lòng với những fan hâm mộ Quỷ Đỏ, giờ đây mọi ánh mắt đều đổ dồn về thánh địa Emirates nơi ‘Pháo thủ’ sẽ đón tiếp ĐKVĐ Manchester United với hi vọng tìm được chút ánh sáng để cứu vớt tham vọng vô địch Premier League còn le lói, trong khi đó Quỷ Đỏ mang tới Emirates tinh thần ‘bất diệt’ của tuần kỉ niệm 22 năm Sir Alex Ferguson dẫn dắt ManUnited cùng khát khao tỏa sáng của bộ đội 2R…

art468x3272008102594833.jpg

Bộ đôi R sẽ là chìa khóa đưa Quỷ Đỏ tới thành công...

Arsenal – Manchester United: hai cái tên trong một trận đấu đã nói lên tất cả. Trước khi những đồng Rúp của Abramovich đổ vào Premier League thì mỗi lần nhắc đến Premier League là người ta chỉ nói về cuộc đua song mã của bộ đôi ‘Thần Công’ và Quỷ Đỏ. Trận cầu, được mọi người đặt cho cái tên: trận cầu siêu kinh điển của bóng đá Anh, này chứa đựng tất cả mọi cảm xúc mà những người hâm mộ môn thể thao vua chờ đợi: sự thăng hoa của những ngôi sao, sự thù địch của hai thế lực, và cuộc đấu trí giữa hai chiến lược gia lão luyện nhất của làng túc cầu giáo.

Sir Alex Ferguson với 22 năm gắn bó cùng đội bóng chủ sân Old Trafford, ông không chỉ thay đổi bộ mặt của Quỷ Đỏ mà còn thay đổi cả một tư duy bóng đá ở nơi được xem là chiếc nôi của môn thể thao vua. Từ chỉ chạy và sút ông đã tạo nên một trường phái tấn công quyến rũ với những pha bậc tường nhóm nhỏ mang thương hiệu Man United. Và khi Arsene Wenger bước những bước chân đầu tiên vào Premier League, ông đã từng bước gầy dựng nên một đối trọng thật sự của Quỷ Đỏ. Với 12 năm dẫn dắt Arsenal, có thể nói sau Sir Alex Ferguson thì Arsene Wenger chính là chiến lược gia ‘lão làng’ nhất tại giải ngoại hạng Anh thời điểm hiện tại. Hai con người vĩ đại, hai trường phái bóng đá quyến rũ, một giấc mơ – trong một trận cầu…

7999CE55-C144-6D0B-4AD10EA3DDA73E7A.jpg

Hai người đàn ông vĩ đại và một giấc mơ...

Cuộc chiến giữa Arsenal và Manchester United được gán cái tên là trận cầu siêu kinh điển còn ở những cuộc chiến thực sự giữa các ngôi sao sáng giá nhất của thế giới. Nhìn ngược về quá khứ chính cuộc chiến giữa sân của hai tiền vệ trụ xuất sắc nhất thế giới thời điểm đó: Roy Kean và Patrice Viera đã tạo nên thương hiệu cho trận huyết chiến giữa Arsenal và Manchester. Trận cầu này không chỉ gói gọn trong ba điểm của một trận đấu, nó còn là nơi để khẳng định quyền tự tôn của hai ông lớn, là nơi để khẳng định đẳng cấp của những cầu thủ ‘lớn’.

388647b65f27ac72b.jpg
Cuộc đối đầu Patrice Viera - Roy Kean là một phần lịch sử của trận cầu siêu kinh điển bóng đá Anh

Rồi khi Abramovich đổ tiền tấn vào The Blues và biến The Blues thành một thế lực thật sự phá thế song mã của Arsenal và Manchester United thì từ đó trận cầu này cũng dần mất đi những nét nổi bật làm nên trận cầu siêu kinh điển. Trong khi sau hai năm núp bóng của Chelsea, Sir Alex đã tìm được hướng đi mới cho ‘đứa con’ tâm huyết của mình, vẫn quyến rũ nhưng ông đã chấm phá vào đó sự thực dụng cần có để thành công. Và với 2 chức vô địch Premier League cùng ngai vương của châu Âu năm ngoái đã chứng minh những gì ông đang làm cho Quỷ Đỏ là đúng đắn. Trong khi đó, Arsene Wenger cứ loay hoay với bài toán ‘baby’ của mình mà vẫn không thể tìm ra được con đường để đến với vinh quang xưa. Arsenal đá đẹp thật đó, quyến rũ thật đó, nhưng người ta gọi đó là ‘vẻ đẹp thủy tinh’…

a2.jpg

Càng đẹp càng dễ vỡ...

Không còn cuộc chiến Patrice Viera-Roy Kean, không còn cuộc chiến tay đôi giữa Martin Keown-Van Nistelrooy, không còn cuộc chiến để giành thế độc tôn của bóng đá Anh, trận cầu siêu kinh điển đã mất dần những thứ tạo nên vẻ đẹp của nó mà thay vào đó là những cuộc khẩu chiến ngoài sân cỏ hay vụ ‘bánh pizza’ trong phòng thay đồ. Nhưng cuộc chiến đêm nay sẽ mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Một Arsenal đang đi tìm sợi dây hi vọng còn lại để trèo lên đỉnh cao của quá khứ trong khi Manchester United đã tìm lại chính mình và cần một chiến thắng để gây áp lực lên Chelsea-Liverpool.

Dù thiếu đi cá tính nổi trội của Patrice Viera và Roy Kean nhưng trận cầu này vẫn sẽ là cuộc hội ngộ của những ngôi sao mà đáng chú ý nhất là bộ đội R của Quỷ Đỏ. Có lẽ cái tên Rooney là nỗi ám ảnh lớn nhất với Arsenal – thời Highbury. Anh, lúc đó chỉ mới 16 tuổi, đã đặt dấu chấm hết cho kỉ lục 30 trận bất bại của ‘Pháo thủ’ và cũng là phát súng báo hiệu sự ra đời của tài năng lớn nhất của bóng đá Anh trong một thập kỉ trở lại đây. Và lại chính Rooney trở thành cái tên đâm nhát dao chí mạng vào chuỗi thành tích 42 trận bất bại lịch sử của Arsenal. Cái tên Rooney sẽ còn là nỗi ám ảnh tại Emirates…

rooney-t90-380.gif
Nỗi ám ảnh mang tên Rooney...​

Và đồng đội của Rooney – Cristiano Ronaldo đã chọn Emirates như là nơi để anh chứng minh cho những nhận định mình không phải là cầu thủ của những trận đấu lớn là hoàn toàn sai lầm. Mùa giải năm ngoái chính tại Emirates, dù thi đấu dưới sức nhưng anh vẫn tỏa sáng đúng lúc với bàn thắng nâng tỉ số lên 2-1. Ronaldo là vậy. Có thể Berbatov tinh tế nhưng vẫn còn thiếu cái duyên ghi bàn, Tevez chỉ biết chạy hùng hục mà thiếu đi sự nhạy cảm, Rooney thì tài năng như vẫn còn cái đầu nóng. Và chính lúc này cái tên Ronaldo được nhắc tới như là nhân vật đem lại sự khác biệt. Trong trận cầu tối qua với Celtic, khi đội chủ nhà chọn lối chơi tử thủ, khi tất cả các chân sút của Quỷ Đỏ chịu bất lực, thì Ronaldo đã xuất hiện với vai trò cứu tinh (cú sút sấm sét của anh gián tiếp giúp Giggs ghi bàn) . Khi cuộc đua đến Quả bóng vàng càng gần kề thì Ronaldo càng chứng minh anh là chủ nhân xứng đáng nhất.

03-2.jpg

Ronny đang ngày càng bay tời gần...Quả Bóng Vàng!

Hai cột mốc lịch sử đang dang tay chờ đón hai cái tên, hai ngọn đuốc sẽ dẫn dắt Quỷ Đỏ tới đỉnh vinh quang trong tương lai, Wayne Rooney – Cristiano Ronaldo. 100 bàn thắng ở cấp CLB chờ Rooney và 100 bàn thắng cho MU với Ronaldo. Khát khao thể hiện mình, món quà ý nghĩa dành tặng người thầy đáng kính, chính những điều đó sẽ thôi thúc bộ đôi R thi đầu thăng hoa. Từ Highbury đến Emirates, nổi ám ảnh R vẫn chưa buông tha Arsenal. Giữ được cái đầu lạnh và lịch sử sẽ điền tên 2R…

Nhìn về phía đội chủ nhà, vẫn lối chơi đan bóng ngắn đầy mê hoặc ấy nhưng những đứa trẻ của Wenger đang lạc lối trong chính con đường mình đã chọn. Đá đẹp nhưng không thắng – vậy đá đẹp để làm gì khi biết lịch sử chỉ gọi tên người chiến thắng và ngai vua chỉ dành cho 1 người. Van Persie bị treo giò, Adebayor và Theo Walcott chấn thương, nhạc trưởng Fabregas xuống phong độ, tất cả như đang chống lại Arsene Wenger. Tập thể trẻ đầy tài năng là điểm mạnh của Arsenal nhưng đó cũng chính là mũi dao đâm chết những tham vọng của Arsene Wenger. Một Gallas chỉ có thể là thủ lĩnh của những kẻ yếu đuối, trong khi những cầu thủ trẻ có thể thi đấu rất tưng bừng nhưng khi niềm tin của họ bị lung lay, khi thủy tinh đã vỡ….

ars.jpg

Làm gì đây Arsene Wenger....

Hành trình đi tìm lại vinh quang xưa của ‘Pháo thủ’ sẽ vấp phải nanh vuốt sắc nhọn của những con Quỷ Đỏ, niềm tin yếu ớt còn sót lại của ‘Wenger’s baby’ sẽ đối chọi với tinh thần bất khuất của Manchester United trong tuần kỉ niệm Sir Alex Ferguson. Tất cả sẽ có trong trận cầu này, trận cầu của sự khẳng định……..

live-arsenal-m-united_actus.jpg

Trận cầu của sự khẳng định....
 
Sửa lần cuối:

vutienphong

๑۩۞۩๑§a® ßăng ¶«hóc๑۩۞۩๑
11/4/08
3,832
2
30
†hái ßình
MUSVN Đồng
0
Points
0
Trận này 2/1 cho Mu thôi. Xét cả hiện tại Ars sao phải là đối của Mu
 

Just4Funs

¦-¦uyền †hoại
8/4/08
4,640
1
MUSVN Đồng
0
Points
0
388647b65f27ac72b.jpg


Xem Pic tự dưng nhớ những trận đấu nảy lửa lúc có Vieira vs R.Keane :-<
 

[R]oSe

Well-known member
4/4/08
546
0
Heaven Garden
MUSVN Đồng
0
Points
0
Trận này chủ quan giống trận Hull là chết ngay.

Cho dù Ars có như thế nào đi nữa thì họ cũng mệnh danh là Tứ Đại Gia, và còn đó 1 Wenger.

Một đội bóng nguy hiểm nhất chính là lúc họ lâm vào bước đường cùng. AS Roma là 1 ví dụ và Ars cũng đang ở trong tình thế như vậy.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.